
Canelé
Canelé de Bordeaux (Cannelé Bordelais), món bánh gợi nhớ nước Pháp.

Một trong những truyền thuyết kể rằng, ngày xưa, khi công nghệ làm rượu vang còn sử dụng nhiều đến lòng trắng trứng, món bánh được “phát minh” với phần nguyên liệu là lòng đỏ trứng ra đời từ bàn tay những nữ tu.
Có đôi lần nằm mơ thấy mình đi trên đại lộ Champs-Élysées, trên tay cầm chiếc bánh Canelé (Chẳng liên quan gì mấy, bởi Canelé xuất xứ từ Bordeaux!) Nhưng đã là mơ, ai lại đi phân tích quá kỹ những chi tiết nhỏ nhặt đấy. Chỉ biết là nhớ và muốn thấy lại cái vị đặc biệt của nó: giòn vỏ ngoài caramel với nhân custard thơm lừng, mềm mịn, xen kẽ là tiếng tí tách của hạt vanilla và chìm sâu vị rhum…
Đôi lần sử dụng khuôn silicone cho loại bánh này, và không thể hài lòng, vì thiếu vắng đi cái màu cháy cũ kỹ cũng như độ giòn vỏ không được như yêu cầu. Mỗi lần nhớ về là mỗi lần phải dìm nỗi nhớ (khổ chưa? ).
Tìm vòng quanh online thấy có người dùng khuôn Nordic hay các loại khuôn loại nhỏ để làm nhưng có lẽ điều này cũng giống như việc mong chờ gặp người yêu, khi thấy mặt, người mình mong lại ở trong hình dạng một con người khác
Chưa kể cách chống dính của canelé rất khó rửa, với những chiếc khuôn nhiều chi tiết như tea cake hay hoa hồng của Nordic thì nội việc đứng rửa không cũng mất nửa ngày. Có những người đầu bếp chỉ rửa khuôn canelé mỗi năm một lần! Có lẽ cái này gọi là “nô lệ của tình yêu”
Nếu Julia Childs là đại diện gây cảm hứng vào bếp cho mỗi bà mẹ Mỹ cách nay hai thế hệ,
nếu Peter Reinhart là đại diện cho những bậc thầy làm bánh mỳ,
thì Pierre Hermé là đại diện cho những nghệ sỹ làm bánh ngọt, “Picasso of Pastry” trong nền văn hoá ẩm thực Pháp đương đại.
Pierre Hermé nổi tiếng với món bánh macarons (trà xanh, raspberry, cà phê mocha, v.v.). Một số loại bánh tiêu biểu của Pháp cũng đến được với nhiều người hơn qua bàn tay và sự sáng tạo của ông. Những bộ đồ chơi miniature chủ đề Pierre Hermé với những chiếc bánh chỉ nhỏ bằng hạt đỗ (xem thêm) dành cho những người yêu thích sưu tập đồ chơi.


Nếu macarons chỉ dành cho người hảo ngọt kèm “háo sắc”, vì nó rất ngọt và hình thức rất bắt mắt với đủ màu, thì canelés lại ngược lại với vị ngon và vẻ đẹp ẩn giấu bên trong, màu sắc có phần tự nhiên với tông chủ đạo vàng-nâu-caramel-chocolate.
Công thức và hướng dẫn online có nhiều, mọi người có thể dễ dàng chọn một công thức và thử. Của Paula-Wofert ở đây, Chez Pim vớihướng dẫn và phần trình bày demo tưởng như không thể chi tiết hơn được nữa (lưu ý đoạn nhiệt độ nướng, vì hướng dẫn đó dành cho đặc điểm riêng của chiếc lò của Pim, có thể người làm bánh được gọi là giỏi chỉ khi người ta nắm được tính cách của chiếc lò nhà mình. Cũng đúng thôi, chiếc lò cũng như tay chân, nếu không hiểu nhau thì khó ra kết quả mỹ mãn theo ý mình lắm).
Đủ duyên, có trong tay bộ khuôn chục chiếc, không có gì ngăn cản nổi máu bà bầu (không bình thường)
Mẻ bánh ra đời vào buổi sáng, vừa hay kịp bữa với con trước khi bắt đầu ngày mới.
Cùng một cách làm, công thức của Pierre Hermé có tỷ lệ như sau (sơ lược). Trích từ cuốn sách “La Pâtisserie de Pierre Hermé“.
Nguyên liệu:
- 500ml sữa tươi
- 1 vanilla bean
- 50g bơ chảy, để nguội
- 250g đường bột
- 2 lòng đỏ trứng gà
- 2 trứng nguyên
- 100g bột mỳ đa dụng
- 15g dark rhum
Cách làm tóm tắt:
- Cạo hạt của quả vani. Cho vani và sữa vào chiếc xoong, nấu sôi. Đậy nắp xoong và để nguội. Để trong ngăn mát tủ lạnh vài giờ, hoặc qua đêm cho sữa thấm vị vani.
- Trộn các nguyên liệu còn lại và sữa vani. Để trong ngăn mát khoảng 24h.
- Chuẩn bị khuôn: chống dính bằng hỗn hợp sáp ong và bơ, tỷ lệ 1:1 (chi tiết ở 2 links hướng dẫn trên). Làm lạnh khuôn.
- Đổ hỗn hợp vào khuôn, nướng trong lò nhiệt độ 200 độ C, thời gian 50 phút khuôn cỡ S, 50 phút cho cỡ M và 75 phút cho cỡ L.
Bữa sáng của hai mẹ con (hay là 3). Con gái cắn một miếng rồi hỏi “Mẹ cho mật ong vào lúc nào?” – con rể tương lai ơi, tội nghiệp con!

Bon appétit

Bộ khuôn bằng hợp kim nhôm dày dặn, có màu ghi xám đủ để dẹp đi cơn thèm bộ khuôn đồng – cho đến khi trúng lô-tô. Ngay cả khi trúng lô-tô trong trường hợp không bao giờ thử vận may, thì cái giá 20$/chiếc có lẽ cũng còn phải suy nghĩ, vì một bộ khuôn 10-12 chiếc cũng bằng một gia tài.
Vì không phải cơn thèm canelé sẽ đến hàng tháng. Cũng vì như thế, thay vì dùng xong cất khuôn đi mà không rửa, xin phép các em khuôn mẹ rùa phải rửa cho sạch sẽ, đợi lần sau chống dính lại thôi, chứ để nguyên như vậy thấy áy náy lắm
Chắc mọi người sẽ thắc mắc mua khuôn ở đâu. Khuôn thì thấy amazon Mỹ có bán, Pháp thì đương nhiên có thể dễ dàng mua được. Còn về sáp ong, các công ty sản xuất mật ong và các chế phẩm sẽ có rất nhiều, giá khoảng 200.000VND/kg, mỗi bánh họ đóng khoảng chừng trên dưới 500g.

Thì ra có “thần giao cách cảm”, hôm trước làm canelé thì hôm sau nhận được tin sắp có buổi hoà nhạc của Joe Hisaishi tại Zenith de Paris. Lại tiếp tục mơ, lần này mơ nghe nhạc của Hisaishi tại… Pháp, mà dường như ước mơ này khó, vì rùa bố không quá hâm mộ Paris sau từng đó năm ấn tượng khó phai
thứ nữa, vì mình không thể “nướng” ra một nghệ sỹ thiên tài.

Rất tiếc, không phải cứ có chiếc lò trong tay, hiểu nó, là muốn gì cũng được. Một người cũng không nướng ra, đừng nói là cả giàn nhạc giao hưởng!
(Bố về ngay cứu mẹ!)
Like this:
Like Đang tải ...
Comments