Thứ Ba, mà lại bị cảm lạnh nên đành ở nhà nhớ đậu thôi chứ không nhờ LL đi mua giúp mẹ được.
Thời tiết năm nay lạnh sớm, lạnh lâu, mà hình như Tết cũng sớm nên cây mai trắng và lọ mai qua Tết những 1 tuần rồi mới thèm nở. Nhìn cái màu trắng lại càng thèm đậu phụ từ chợ nông dân.
Chợt nhớ đến một quán ăn ở Kyoto, chuyên các món về đậu phụ mà cả nhà đã có dịp ghé qua, thế là lục tìm ổ cứng lấy ảnh cũ để viết bài. Hy vọng viết xong thì cơn thèm đậu cũng vừa qua, nếu không thì phải chạy ra siêu thị mua tạm vài hộp ăn chờ đến thứ Ba sau. Có dịp đi một vài nơi cũng thú vị, khi là quán ăn, khi là cảnh đẹp, nhưng cứ mỗi lần đi về, nghỉ mệt xong là cơn lười ập đến nên bao nhiêu ảnh cứ nằm yên trong ổ cứng mãi
—
Với nhiều người, đến Kyoto không thể không ăn đậu phụ. Điều này giống như đến Hà Nội phải ăn phở bò không giá sống
, phải nếm bún chả trong làn khói xám
, và phải ngồi trên gác 2 cũ kỹ để thưởng thức món chả cá danh bất hư truyền.
Đến Nhật, có lẽ ai cũng nghĩ đến các món sống nhưng Okutan ở Kyoto là một quán ăn lau đời và nổi tiếng bậc nhất về các món đậu phụ mà khách du lịch sành ăn nhất sẽ phải ghé qua. Quán ăn chay này có lịch sử lâu đời với hơn 360 năm.

Mùa lá đỏ, năm 2009. Đến Kyoto thăm Kyomizudera, Kim Các Tự xong thì đã đến giờ ăn trưa. Rùa bố dẫn ba mẹ con đến một quán ăn nhỏ nép mình bên con đường nhỏ cạnh khu danh thắng.

Okutan

Quán ăn vào đúng giờ trưa nên rất đông, hàng xếp dài ra tận ngoài cửa. Tuy vậy, mọi người vẫn theo thói lịch sự cố hữu, rất bình thản chờ đợi nhích từng bước. Chỉ có bọn trẻ là không chịu đứng yên, cứ la cà bên trong khu vườn nhỏ, nơi có mấy cái tiểu cảnh rất xinh.


Xếp hàng đủ lâu để bọn trẻ kịp “khám phá” mấy phòng toilet dọc trên lối đi mọi người đang xếp hàng.

Vào sâu bên trong là vườn với những dãy bàn ăn ngoài trời, dành cho thực khách muốn thưởng thức món ăn trong vườn.


Trời tháng 11 đủ lạnh để rùa mẹ yêu cầu cả nhà vào trong dùng bữa. Bỏ giày dép ô dù ở tầng 1, giày dép có từng ô tủ riêng cho từng người, ô dù có chỗ để, có chìa khoá để không ai nhầm của ai. Bước lên khỏi cầu thang gỗ là căn phòng rộng rãi có nhiều bàn ăn được xếp gọn gàng. Gia đình nào đông người dùng bàn rộng, ít người dùng bàn nhỏ.

Từ đây có thể nhìn bao quát xuống vườn với những cây bon sai và hồ cá được chăm chút cẩn thận. Trà nóng được mời ngay sau khi cả nhà cởi áo khoác và ngồi xuống chiếu.
Món đậu phụ vừng đen được bày lên bàn, với một chút wasabi và xì dầu (nước tương). Cảm giác ăn miếng “đậu phụ” không giống đậu phụ thông thường, bởi nó được làm từ vừng đen xay nhuyễn, tạo đông bởi tinh bột nên hơi có cảm giác dính. Rất lạ miệng và đậm đà vị vừng.

Đậu phụ vừng đen
Món đậu phụ nướng sốt miso có cả vị ngọt lẫn mặn, thêm một chút vị tinh dầu cam/chanh nơi đầu lưỡi.

Đậu phụ nướng và sốt miso
Món rau củ tempura giòn nhẹ bên ngoài, không mất đi vị rau củ bên trong.

Tempura
Soup tororo (ai từng xem phim Osen chắc biết về món này)

Soup tororo
Món chính của bữa ăn lại là đậu phụ luộc. Cả nhà ăn yudofu và đậu cứng luộc trong một chiếc nồi đất, chỉ với nước trắng và một miếng rong biển để đậu giữ nguyên vị.

Đậu phụ luộc
Kết thúc bữa ăn bằng cơm trắng và củ cải muối.

Củ cải muối

Cơm trắng
Một bữa ăn rất thanh đạm nhưng cũng rất sang. Với một gia đình thích đậu phụ, được ăn một bữa toàn đậu, và là những món được làm bằng tay không qua máy móc, từng nguyên liệu được chọn kỹ lưỡng, nước tinh khiết, cách chế biến làm nổi bật hương vị của từng nguyên liệu, thì đây quả là một trải nghiệm thú vị và quý giá.
Hy vọng mọi người khi có dịp đến Kyoto, nếu có thể, hãy thử một lần đến Okutan, kể cả khi không phải tín đồ của các món chay. Hôm nay thì mình đặc biệt muốn quay trở lại, nhưng vì không thể được nên bây giờ mình sẽ đi ra chợ mua mấy bìa đậu phụ công nghiệp và dùng tạm cho bữa tối.
Thông tin thêm về giá: khoảng 3000-4000Y tuỳ theo set, giá của năm 2009. Có lẽ đến 2012 cũng không có thay đổi gì. À, quán đóng cửa vào các ngày thứ Năm hàng tuần.
Like this:
Like Đang tải ...
Comments