Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Monthly Archives: Tháng Một 2012

Nhớ đậu phụ Kyoto: Okutan

Thứ Ba, mà lại bị cảm lạnh nên đành ở nhà nhớ đậu thôi chứ không nhờ LL đi  mua giúp mẹ được.

Thời tiết năm nay lạnh sớm, lạnh lâu, mà hình như Tết cũng sớm nên cây mai trắng và lọ mai qua Tết những 1 tuần rồi mới thèm nở.  Nhìn cái màu trắng lại càng thèm đậu phụ từ chợ nông dân.

Chợt nhớ đến một quán ăn ở Kyoto, chuyên các món về đậu phụ mà cả nhà đã có dịp ghé qua, thế là lục tìm ổ cứng lấy ảnh cũ để viết bài. Hy vọng viết xong thì cơn thèm đậu cũng vừa qua, nếu không thì phải chạy ra siêu thị mua tạm vài hộp ăn chờ đến thứ Ba sau.  Có dịp đi một vài nơi cũng thú vị, khi là quán ăn, khi là cảnh đẹp, nhưng cứ mỗi lần đi về, nghỉ mệt xong là cơn lười ập đến nên bao nhiêu ảnh cứ nằm yên trong ổ cứng mãi :)

Với nhiều người, đến Kyoto không thể không ăn đậu phụ.  Điều này giống như đến Hà Nội phải ăn phở bò không giá sống :P , phải nếm bún chả trong làn khói xám :P , và phải ngồi trên gác 2 cũ kỹ để thưởng thức món chả cá danh bất hư truyền.

Đến Nhật, có lẽ ai cũng nghĩ đến các món sống nhưng Okutan ở Kyoto là một quán ăn lau đời và nổi tiếng bậc nhất về các món đậu phụ mà khách du lịch sành ăn nhất sẽ phải ghé qua. Quán ăn chay này có lịch sử lâu đời với hơn 360 năm.

Mùa lá đỏ, năm 2009. Đến Kyoto thăm Kyomizudera, Kim Các Tự xong thì đã đến giờ ăn trưa.  Rùa bố dẫn ba mẹ con đến một quán ăn nhỏ nép mình bên con đường nhỏ cạnh khu danh thắng.

Okutan

Quán ăn vào đúng giờ trưa nên rất đông, hàng xếp dài ra tận ngoài cửa.  Tuy vậy, mọi người vẫn theo thói lịch sự cố hữu, rất bình thản chờ đợi nhích từng bước.  Chỉ có bọn trẻ là không chịu đứng yên, cứ la cà bên trong khu vườn nhỏ, nơi có mấy cái tiểu cảnh rất xinh.

Xếp hàng đủ lâu để bọn trẻ kịp “khám phá” mấy phòng toilet dọc trên lối đi mọi người đang xếp hàng.

Vào sâu bên trong là vườn với những dãy bàn ăn ngoài trời, dành cho thực khách muốn thưởng thức món ăn trong vườn.

Trời tháng 11 đủ lạnh để rùa mẹ yêu cầu cả nhà vào trong dùng bữa.  Bỏ giày dép ô dù ở tầng 1, giày dép có từng ô tủ riêng cho từng người, ô dù có chỗ để, có chìa khoá để không ai nhầm của ai.  Bước lên khỏi cầu thang gỗ là căn phòng rộng rãi có nhiều bàn ăn được xếp gọn gàng.  Gia đình nào đông người dùng bàn rộng, ít người dùng bàn nhỏ.

Từ đây có thể nhìn bao quát xuống vườn với những cây bon sai và hồ cá được chăm chút cẩn thận.  Trà nóng được mời ngay sau khi cả nhà cởi áo khoác và ngồi xuống chiếu.

Món đậu phụ vừng đen được bày lên bàn, với một chút wasabi và xì dầu (nước tương).  Cảm giác ăn miếng “đậu phụ” không giống đậu phụ thông thường, bởi nó được làm từ vừng đen xay nhuyễn, tạo đông bởi tinh bột nên hơi có cảm giác dính.  Rất lạ miệng và đậm đà vị vừng.

Đậu phụ vừng đen

Món đậu phụ nướng sốt miso có cả vị ngọt lẫn mặn, thêm một chút vị tinh dầu cam/chanh nơi đầu lưỡi.

Đậu phụ nướng và sốt miso

Món rau củ tempura giòn nhẹ bên ngoài, không mất đi vị rau củ bên trong.

Tempura

Soup tororo (ai từng xem phim Osen chắc biết về món này)

Soup tororo

Món chính của bữa ăn lại là đậu phụ luộc.  Cả nhà ăn yudofu và đậu cứng luộc trong một chiếc nồi đất, chỉ với nước trắng và một miếng rong biển để đậu giữ nguyên vị.

Đậu phụ luộc

Kết thúc bữa ăn bằng cơm trắng và củ cải muối.

Củ cải muối

Cơm trắng

Một bữa ăn rất thanh đạm nhưng cũng rất sang.  Với một gia đình thích đậu phụ, được ăn một bữa toàn đậu, và là những món được làm bằng tay không qua máy móc, từng nguyên liệu được chọn kỹ lưỡng, nước tinh khiết, cách chế biến làm nổi bật hương vị của từng nguyên liệu, thì đây quả là một trải nghiệm thú vị và quý giá.

Hy vọng mọi người khi có dịp đến Kyoto, nếu có thể, hãy thử một lần đến Okutan, kể cả khi không phải tín đồ của các món chay.  Hôm nay thì mình đặc biệt muốn quay trở lại, nhưng vì không thể được nên bây giờ mình sẽ đi ra chợ mua mấy bìa đậu phụ công nghiệp và dùng tạm cho bữa tối.

Thông tin thêm về giá: khoảng 3000-4000Y tuỳ theo set, giá của năm 2009. Có lẽ đến 2012 cũng không có thay đổi gì.  À, quán đóng cửa vào các ngày thứ Năm hàng tuần.

Sáng xuân

“Cố đấm ăn xôi” gọi cái thời tiết lạnh đến te tái cả người này là Xuân chứ thực tình nếu như không thấy những chồi non ngoài vườn thì không thể tin nổi.  Nhiệt độ xuống thấp hơn tháng 12, ai cũng bảo năm nay lạnh kéo dài.  Phía Bắc, những thành phố ít khi có tuyết, đợt này bọn trẻ còn có thể chơi tuyết ngoài sân.  Matsuyama cũng có tuyết, nhưng số lượng có lẽ đếm được từng hoa tuyết ;)   Đã ít, lại còn rơi “trộm”, nhằm lúc người ta không hay biết gì.

Buổi sáng mùng 6 Tết, sau bữa sáng của cả nhà, mẹ ra vườn tưới mấy cái chồi non, tiện tay đánh cây hoa sen đá vào trong cái lon bằng gốm mang vào nhà chơi.

Pha một bình trà sen (cái món trà Chính Thái này chỉ được dùng vào những dịp “long trọng” thôi đấy!), giở hộp chocolate ra, ôm một đứa bé nhất vào lòng, gác chân lên đứa lớn nhất, chen vào giữa hai đứa giữa-giữa. Thế là thành một buổi sáng Xuân (hay Đông, gì cũng được) hoàn hảo.

Cứ nghĩ đến việc chỉ độ 2 tháng nữa thôi là cả nhà có thể ngắm hoa ngoài vườn chứ không phải ngắm hoa-sen-đá-trong-lon, thế là thấy mùa xuân đến gần hơn ngay ấy mà…

Croissants “khai lò”

Mấy hôm nết phở, bún, miến, rồi lại bún, miến, bánh chưng, măng mọc… hết những món ấy vừa hay hết Tết.  Đi chợ đầu năm vào ngày mùng 1 trên đường đi đón DD, mua trái cây tươi và hộp muối lấy may.

Hôm qua mới đi chợ xa được, lại cũng thịt cá tôm cua, lỉnh kỉnh túi trước túi sau như mọi lần. Mọi viêc trở lại như bình thường. Đến cả việc trưng cầu dân ý xem nên nấu nướng món gì hàng ngày.  Ba trên 5 phiếu bình chọn cho món croissants (lý do của một phiếu là: lâu QUÁ rồi mẹ không làm – mới đâu chừng 2 tuần thôi!), một phiếu bình chọn bánh cuộn kem tươi (kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai) lý do “hôm nay ở trường con ăn bánh cuộn tráng miệng buổi chiều, nhưng đấy không phải bánh cuộn!”, một phiếu trắng tinh (người-mà-mới-chỉ-biết-có-vài-món-trên-đời). Kết quả là tối nay có đĩa bánh croissant nóng vào lúc 9h, sát giờ đi ngủ. Có ý đồ cả, vì nếu bánh chín sớm hơn thì sáng mai sẽ lại phải làm đồ ăn sáng :P

 

Đĩa bánh được đặt trên chiếc khay, là “chiến lợi phẩm” sau khi tình cờ đi ngang qua một cửa hàng đồ cổ/đồ cũ:

Đầu năm Rồng nói chuyện về Rồng và chữ Phúc.

Cũng một lần đi chợ, nhìn thấy bức tượng thuyền rồng và  Thất Phúc Thần, về nhà tìm hình trên mạng để chia sẻ với mọi người nhân ngày đầu năm mới. Dù đã qua Tết năm con Rồng đã lâu (Nhật mừng năm mới vào ngày dương lịch nên con giáp cũng bắt đầu vào ngày 1/1 thay vì vào ngày âm lịch), những bức tượng rồng trang trí nhà cửa và lấy may cũng đã được hạ giá nhiều, nhưng bức này đắt quá nên có lẽ hẹn… 12 năm sau mới mua :P

Thuyền rồng chở Shichifukujin – Thất Phúc Thần (7 vị thần may mắn trong văn hoá Nhật Bản)

1- Ebisu (恵比寿): thần phù hộ người đi biển và nhà nông. Ebisu là vị thần đội mũ đỏ, cầm cần câu và ôm cá. Ebisu là vị thần duy nhất trong Thất Phúc Thần có nguồn gốc từ Nhật Bản.

2- Daikokuten (大黒天): thần của thương nghiệp và của cải, mùa màng; là cặp bài trùng với thần Ebisu. Thần Daikokuten thích Phật-Pháp-Tăng và ăn uống, có thể mang đến may mắn và biến điều ước thành sự thật; hay cầm một cái bao và chiếc vồ nhỏ bằng gỗ.

3- Bishamon (毘沙門): thần bảo vệ Phật giáo và hòa bình; ban phát của cải và may mắn cho người nghèo hoặc những người xứng đáng. Thần là người mặc quân phục màu xanh lá và cầm mâu.

4- Benzaiten (弁財天): vị thần nữ duy nhất. Bà là thần của kiến thức, tài biện luận, âm nhạc và cái đẹp.

5- Fukurokuju (福禄寿): thần Phúc-Lộc-Thọ, là vị thần của những điều may mắn, tiền tài, trí tuệ, công danh và sức khỏe. Thần đứng thứ 3 trong hình vẽ, đội mũ văn nhân, cầm gậy.

6- Jurojin (寿老人): phiên âm Hán-Việt là “Thọ lão nhân” (Ông Thọ), thần của sức khỏe, sự trường sinh và trí tuệ. Thần được vẽ với cái đầu rất dài, râu dài bạc phơ, cầm trượng dài, trên trượng có gắn bí kíp trí khôn nhân loại, đặc biệt có phần nói về cách sống lâu.

7- Hotei (布袋): Bố Đại Hoà Thượng (Di Lặc Bồ Tát) thần của tiền tài, phước lộc và sự thịnh vượng. Ông là một vị thần mập mạp, hay cầm quạt.

Chúc Tết

Nhâm Thìn đã thực sự đến với tất cả mọi người. Cùng chúc cho mọi gia đình một năm mới đậm đà tình cảm, hạnh phúc và tài lộc.

Thay mặt Bếp Rùa, riêng chúc các cộng sự “bè lũ nhiều tên” sức khoẻ dẻo dai để viết bài chia sẻ đều đều.  Chúc đại gia đình SCP vạn sự như ý, nhất là đón “Lạc em” mạnh khoẻ, bình an.  Chúc gia đình Anatomysu cầu được ước thấy, toại nguyện mọi điều.  Chúc cậu Chuối và cô Laberei học hành thi cử tấn tới, mọi sự hanh thông.  Chúc White_poplar luôn có nhiều cảm hứng sáng tác ra những bức hình đẹp (nhắc đến kế hoạch thêm thành viên trong năm nay nhé ;) )

Chúc bạn bè gần xa thường ghé thăm mỗi ngày đều tìm được nhiều niềm vui nho nhỏ, để cuộc sống càng thêm nhiều ý nghĩa.  Chúc cho một năm mới 365 ngày, ngày nào cũng đỏ lửa yêu thương!

“Đầu năm mua muối…”

Mùng Một Tết, ai đi lễ Chùa nhớ mua túi muối lấy may nhé!

Về lại nhà bên tách trà và khay mứt ngọt ngào… Mứt dừa và mãng cầu sấy bạn bè gửi cho, mứt gừng lát, gừng dẻo, mứt đậu, mứt kiwi, mứt quất, mứt cà chua nhà tự làm.

Mỗi người một miếng chè kho…

—-

Xin phép được khoá lại chức năng gửi phản hồi (comment) của các bài viết cũ trong mấy ngày Tết Nguyên Đán để dành thời gian cho mọi người gửi lời chúc tụng nhau.  Đầu xuân mới, khách vào bếp chỉ để đặt câu hỏi mà không ai trả lời thì chủ nhà thất lễ, mà từ chối thì xui cho khách nên hẹn mọi người ăn Tết xong chúng mình lại trao đổi tiếp!

Tất niên

Tống cựu

Nghinh tân

Tiễn đưa năm cũ Tân Mão, đón chào năm mới Nhâm Thìn.

Bữa cơm cuối năm, xanh đỏ tím vàng đủ màu sắc.  Thừa thừa thiếu thiếu rồi cũng qua một năm. Chỉ còn nồi chè đang kho dở nữa thôi là xong.

“Thắng lợi” lớn nhất của gia đình Rùa năm nay là có em LL.  Mọi buồn phiền, trăn trở sẽ cuốn trôi theo năm cũ nhé!

Hẹn gặp lại!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 685 other followers

%d bloggers like this: