Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Category Archives: Muôn màu cuộc sống

Ngày của Mẹ & Ngày của Cha

Dogo0601IMG_6718

Tháng 5 có Ngày của Mẹ, tháng 6 có Ngày của Cha, đến tháng 7 âm lịch lại có Vu Lan Báo Hiếu.

Ngày của Mẹ một sáng tháng 5, ở nhà mình, trong vườn. Bữa sáng có kèm theo bó hoa các con tặng Mẹ.

MotherDay2013IMG_4730

400919_284913611644182_1641530206_n

Ngày của Cha, một ngày đầy nắng, tháng Sáu, ngoài phòng chơi. Trên mặt đàn là bó hoa các con tặng Bố.

1012318_4896698543319_1785506352_n

Những ngày Chủ Nhật và những cuộc dạo chơi.551475_273541176114759_1914727565_n

528417_268863753249168_1651691781_n

Tháng 5

SBoeveIMG_3532

 

Ngày mai là sang tháng 6 nên các sự vụ xảy ra vào tháng 5 mà không được viết lại thì có lẽ phải chờ đến tháng 5 năm sau!

“Đến hẹn lại lên,” tháng 5 gia đình Rùa có sinh nhật lũ già và bếp Rùa cũng có đến hai cái sinh nhật của hai người cao niên nhất.

 

Sinh nhật Rùa Bố một ngày đầu tháng 5, khi ấy vẫn phải mặc áo dài tay. Bữa cơm tối với vài món đơn giản và chiếc cheesecake “truyền thống cho sinh nhật Bố.”  Mẹ chọn hoa, chọn bình; các con cắm hoa và viết thiệp.

SBoeveIMG_3522

 

SaladSBoeveIMG_3524

Crackers và cheese khai vị

SBoeveIMG_3529

Tôm nướng

SBoeveIMG_3526

“Mỳ xào của Bố”

SBoeveIMG_3525

SBoeveIMG_3527

SBoeveIMG_3592

SBoeveIMG_3595

Nói đùa bảo hết làm kiếp Ba Ba thì lại bị chuyển quốc tịch sang một đất nước nay đã không xuất hiện trên bản đồ thế giới: Ba Tư.
Vâng, năm nay cả SCP lẫn Khai Tâm đều nhập quốc tịch Ba Tư.

Hoa này các con mua tặng, trà các con pha, bánh em gái gửi tặng

931412_4792028406631_1752623636_n

 

Bánh sinh nhật (dù gì cũng phải có cái gì để cắm nến chứ!) thì bố con bí mật đặt mua từ một tuần trước.  Rút kinh nghiệm bài học năm ngoái sinh nhật LL chạy lòng vòng khắp nơi không có bánh để mua.

983714_4792028086623_1009937395_n

603573_4792028006621_586910335_n

481591_4792027886618_538321314_n

481835_4792028126624_808249576_n

600796_4792027926619_304778039_n

960289_4792028046622_1505357486_n

Tuổi mới, chúc tất cả cùng vui.  Phải chờ 11 tháng mới lại được thổi nến đấy!

Chuyện của Nick, chuyện của Công Hùng và chuyện của rất nhiều người

Nick Vujicic, một người sinh ra đã không có chân tay, đến Việt Nam.  Ồn ào cả “vương quốc” truyền thông nhà nước (các báo chính thống) lẫn tư nhân (các nhà báo nghiệp dư trên các diễn đàn và Facebook).

Chuyện của Nick, với mình không mới vì 2-3 năm trước khi báo chí nước ngoài đưa tin, mấy mẹ con đã có dịp xem các video về anh trên youtube, và đã cùng nhau nói chuyện thật nhiều về con người này. Chuyện của anh ấy làm mình khâm phục, cũng như khi mình được làm quen và biết về Công Hùng cùng trung tâm Nghị Lực Sống của Hùng. Nói Nick là sản phẩm của truyền thông cũng được, quảng cáo PR cũng chẳng có sao, chẳng quan trọng.

Các bạn (đa số không khuyết tật về hình thể) bảo nhờ có anh ấy mà như được tiếp thêm động lực, niềm tin để phấn đấu vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống. Thật tốt, thật hay.

Nhưng mình nghĩ, sẽ là ý nghĩa vạn lần hơn, nếu như mọi người nhìn vào Nick để cùng nhau thay đổi quan niệm với người khuyết tật. Đối xử thế nào để 8-10 triệu người khuyết tật tại Việt Nam có thể tự tin ra đường, sinh hoạt bình thường với những ánh nhìn bình thường, không kỳ thị hay phân biệt.

Có ý kiến bảo xã hội cũng ghi nhận sự cố gắng của Công Hùng đấy chứ? Có, nhưng con số biết về anh ấy và biết về những việc anh ấy làm là rất ít. Một người khuyết tật lập nghiệp xa nhà, ở trọ mà phải di chuyển nơi ở hết nơi này sang nơi kia, đi ra đường chịu nhiều lời nói độc địa. “Hiệp sỹ Công Nghệ Thông Tin” của nước nhà đấy.

Có ý kiến bảo bởi những người như Công Hùng, không có tài ăn nói, không có khuôn mặt ưa nhìn nên có lăng xê thì cũng chẳng đi đến đâu. Nhưng còn vận động viên Lê thị Huệ thì sao? Cô có tài, và cô đã cống hiến rất nhiều cho thể thao. Mười năm sau chấn thương, Huệ sống ra sao có ai còn để ý?

Nick Vujicic đến Việt Nam rồi sẽ về. Những người kém may mắn nhìn vào anh như một tấm gương để sống, những người may mắn hơn nhìn vào anh như một động lực để vươn lên. Nhưng sẽ còn lại gì nếu vẫn tồn tại những cách suy nghĩ bao năm qua?  Người khuyết tật liệu có vác tấm gương đó mãi để tiến lên phía trước nếu như trước mắt họ là những định kiến của xã hội? Nick chỉ có 1, nhưng những ánh mắt là cả trăm, cả vạn.  Họ phải sống thế nào?

Phần đầu của chương trình giao lưu tại SG tối 22/5, Nick có nói về việc những người xung quanh đã đối xử ra sao với anh, để giúp anh xua đi mặc cảm và sống một cuộc đời bình thường nhất có thể. Mình chỉ xem đến vậy, và có lẽ các đoạn khác sau đó đã được nói đến trong các video trên youtube mình đã xem rồi.

Nếu sau các buổi nói chuyện của Nick, những người lãnh đạo nhận ra cần phải thay đổi ngay chính sách với người khuyết tật.

Nếu sau các cuộc giao lưu cùng Nick, các kiến trúc sư tuyên bố sẽ thiết kế các tiện ích dành cho người khuyết tật trong bất cứ các kiến trúc công cộng nào họ thiết kế.

Nếu sau các lần gặp gỡ doanh nhân của Nick, các ông chủ tập đoàn có thể tuyên bố dành cho những người khuyết tật những công việc phù hợp trong công ty của mình.

Nếu sau khi xem truyền hình về Nick, mỗi chúng ta nhìn vào những người khuyết tật với ánh mắt khác đi, thì Nick không chỉ đã giúp những người lành lặn có thêm niềm tin, mà còn giúp xã hội xuất hiện thêm nhiều Anh-Nick-madeinVietnam nữa.

Nếu việc làm của Nick là đáng trân trọng, thì tại sao ta không cùng anh mang những việc đáng trân trọng đó đến với những người không may mắn xung quanh?
Gần 32 tỷ đồng (1.5 triệu đô la), nếu có thể làm thay đổi suy nghĩ của một xã hội, mình cho rằng là cái giá quá rẻ. Nhưng nếu không, thì vài đồng bỏ ra cũng đã là rất đắt rồi.

Nhờ truyền thông, mình nhận ra có quá nhiều người khuyết tật.  Tự dưng có một người nước ngoài đến nói chuyện, và thế là mọi người chia thành hai phe rõ rệt. Bên này chê bên kia “não ngắn,” bên kia chỉ trích bên này “vọng ngoại,” thế rồi đang là bạn tự dưng cãi nhau, unfriend FB loạn xị.  Nói một cách khách quan, những cuộc tranh luận như thế này chả mang lại lợi ích gì cả. Liệu vài thế hệ nữa, xã hội Việt Nam sẽ có một Nick để khỏi phải săm soi vào số tiền kia không?

quy 201 - 1

Giới thiệu chương trình tặng xe lăn cho người khuyết tật

Người sáng lập: CML Training Group
Bắt đầu hoạt động: 10:10′ ngày 10-10-2010
Nội dung quỹ: Tặng 201 xe lăn cho người khuyết tật trên lãnh thổ Việt Nam.
Chính sách: Ưu tiên người khuyết tật ở độ tuổi dưới 16 tuổi.
Nguồn huy động:
- Trích thường xuyên từ học phí của các khóa mà CML đã thực hiện.
- Đóng góp tự nguyện của các mạnh thường quân.
- Đóng góp tự nguyện của các học viên hảo tâm.
- Nguồn khác phi vụ lợi và phi chính trị.
Đặc điểm: Không được tồn quỹ lâu hơn 1 tháng. Huy động được bao nhiêu tiền lập tức chuyển thành hiện vật là xe lăn và tặng liền tới tận tay cho người khuyết tật tại các địa phương. Không chủ trương truyền thông trên phương tiện thông tin đại chúng.

HÃY LIÊN HỆ VỚI QUỸ

CML Training Group, Công ty Linh Giao, Công ty CP Trại Vui Cuối Tuần
04 Nguyễn Đình chiểu, phường Đa Kao, quận I, Tp. Hồ Chí Minh
Điện thoại: 08. 2220 3729 / 091 383 4671 Ms Huong Tran
Web: http://www.changemylife.vn / Email: ican@changemylife.vn

Bút Chì: “đêm tháng Tư, viết cho Quạ và em gái”

Gần đây, tháng Tư, ngày nào vào FB cũng thấy có bạn đổi avatar thành lá cờ.

Đúng là tháng Tư có ngày 30. Cái ngày mà một số người vui, cũng không ít người không muốn nghĩ đến, và số đông còn lại thì… đơn giản là được nghỉ lễ dài ngày.

Nhưng tháng Tư năm nay tròn một năm nông dân Văn Giang bị cưỡng chế đất.

Đọc được note của But Chi, thấy cảm động, và phần nào cũng là suy nghĩ của mình nên xin phép được chia sẻ tại đây.

Em thương,

Em nói em đang khủng hoảng niềm tin. Giáo sư giao cho em bài tập mỗi tuần điểm một tin tức Việt Nam và bình luận về tin tức đó. Em nói, em không biết phải dẫn tin nào. Em lên mạng và không đọc được một điều gì tươi sáng. Em không biết phải kể gì với bạn bè ngoại quốc để không “mất hình ảnh” Việt Nam. Em còn nói, nhóm sinh viên mới bọn em có 4 Việt 1 Hàn, tụi Nhật nó chẳng biết gì và chẳng quan tâm gì về Việt Nam trong khi lại hào hứng thấy rõ với cô bé Hàn Quốc.
Vậy thì em ơi, làm gì đã có hình ảnh nào đâu mà mất? Cũng như ở đây, tụi Mỹ ở trường anh có biết và thèm biết đếch gì về Việt Nam. Chỉ có đám giáo sư già hơi tò mò vì không biết cái gì đã xảy ra trong suốt ngần ấy năm sau khi chiến tranh chấm dứt, ra vẻ hỏi han. Còn đám trẻ? Chúng nó đang bận chơi với chó, tán láo và đi bar. Đám bạn học của anh 6/10 đứa đang vẽ Batman, Spiderman và Ironman oánh nhau tóe lửa, 3 đứa vẽ manga mắt to cộ ngân ngấn nước, đứa còn lại điên cuồng vẽ Pôkémon.

Không một đứa nào quan tâm cứt gì đến cái mảnh đất tụi mình gọi là đất nước đâu em.

Cho nên em đừng sợ. Em hãy cứ kể về Việt Nam như em thấy. Nếu em ăn món gì ngon, em hãy kể về sự ngon của chúng. Nếu em chơi gì vui, nếu em đi đâu thấy đẹp, em hãy tả lại cảm giác của em. Nếu em không thấy vui, thấy đẹp, em hãy kể ra những điều xấu xí tệ hại mà em đã gặp, những nỗi sợ hãi hoang mang mà em đang cảm thấy. Em đừng quan tâm đến việc chúng nó sẽ nhìn Việt Nam như thế nào. Chúng ta không cần phải lãnh lấy cái trọng trách đại sứ du lịch. Chúng ta không nhất thiết phải xây dựng một hình ảnh Việt Nam tươi đẹp, bình yên, mến khách. Nếu em thấy kinh tởm, em hãy kể về sự kinh tởm đó thật rõ ràng, thật sát với sự thật mà em biết.

Bởi vì chính chúng ta cũng đâu có quan tâm gì đến mảnh đất gọi là đất nước ấy đâu em.

Chúng ta đơn giản chỉ là đang loay hoay đi tìm chính mình. Chúng ta được thừa hưởng một mớ di sản hổ lốn, một đống khổng lồ những mảnh vụn tan nát của lịch sử và văn hóa, những miếng chắp vá thô lậu hời hợt, những khoảng trống toang hoác của tri thức và những điều thiêng liêng, những mâu thuẫn không ai có thể trả lời em được trong hầu hết tất cả những gì em chọn nhìn thật lâu. Em đang không kể về Việt Nam đâu, mà em đang kể về chính mình. Em đang lần lại những đầu dây mối rợ đầu tiên, về những tia sáng và vệt tối đầu tiên đã tạo nên mình. Sẽ không ai kể được câu chuyện đó cho em ngoài chính em đâu.

Ừ, anh biết. Bao nhiêu là bóng đêm. Tầng tầng lớp lớp bóng đêm mịt mù phía dưới những bọt váng chúng ta đang vốc trong tay. Chính từ đại dương đen ngòm ấy chúng ta đã đến. Không phải chỉ chúng ta, ôi dân tộc bé nhỏ yếu đuối, mà từ nơi đó toàn bộ loài người đã đến. Em tự hỏi biết bao nhiêu điều. Và đôi khi em tự hỏi tại sao em không sống được đơn giản và sung sướng như đám người xung quanh em. Tất cả những người đặt câu hỏi đều phải trăn trở, hẳn rồi. Nhưng ta không có đường lùi đâu em. Câu hỏi đã ở đó rồi, và nó sẽ không bao giờ rời em đi. Hoặc là em cố gắng trả lời nó, và kể được câu chuyện của chính mình, về chính mình. Hoặc là em sẽ sống trọn cuộc đời lơ lửng hình dấu hỏi.

Em hãy cứ kể chuyện. Bằng việc kiên trì kể chuyện em sẽ tìm được chính mình. Khi em là chính mình, linh hồn của mảnh đất nơi em sinh ra sẽ sống dậy trong em.Linh hồn đó không cần được đặt tên, không cần được tô màu và không cần được treo trên avatar đồng loạt. Chỉ cần em biết nó có ở đó, là đủ rồi.

Thứ Hai không như những thứ Hai khác

Dogo0422IMG_2702

Thứ Hai đầu tuần, nhưng lại là ngày nghỉ của bọn trẻ lớn. Chẳng là cuối tuần vừa rồi có buổi họp phụ huynh đầu năm nên chúng được nghỉ bù vào ngày thứ Hai.  Chắc là mỗi trường họp vào tuần khác nhau, nên trong khi các trường khác học sinh đi học bình thường, thì hai học sinh nhà mình được phép ngủ tiếp sau khi chuông báo thức kêu vào buổi sáng.

Trong một ngày đặc biệt như thế, mọi đề nghị có thể dễ được đáp ứng hơn so với ngày thường.

Hôm nay có buổi picnic ngoài công viên, nhân dịp được nghỉ học, và nhân dịp thời tiết không thể đẹp hơn dù rằng có tí gió.  Mười bảy độ C là nhiệt độ cao nhất vào giữa trưa. Đủ ấm để chỉ phải mặc 1 áo sơ mi và 1 áo khoác, đủ lạnh để chạy khắp công viên mà không thấy nóng bức.

Sau bữa sáng, bố đi làm, mẹ chuẩn bị mọi thứ cho bữa trưa ngoài công viên.  Gần trưa thì bốn mẹ con khởi hành, ngay sau khi chiếc bánh mỳ nướng trong nồi đất đã chín vàng.

Giờ ăn đến rồi, mà kẻ ôm chiếc bánh mỳ nóng trong túi giấy thì đói không chịu nổi. Vừa đi vừa cằn nhằn “Tại sao mẹ lại giao cho con cầm bánh mỳ khi con đang đói thế này. Mà bánh mỳ thì nó cứ thơm!”  Biết làm sao được ;)   Đồ chơi, đồ ăn thức uống chiếm một phần hai của wagon. Phần còn lại là chỗ ngồi của em bé nhất nhà. Hễ đã bắt đầu đi rồi thì đừng ai đứng lại, “kéo đi, kéo đi, kéoooooooooo.”

Dogo0422IMG_2342

Khi bọn trẻ dựng lều thì mẹ nhóm bếp.

Lò than đã hồng, bánh đa được nướng bởi nếu nướng sau, những chiếc bánh đa nướng sẽ ám mùi dầu mỡ.

Dogo0422IMG_2349

Bánh mỳ còn ấm nóng được mang ra khỏi túi giấy.

Dogo0422IMG_2360

Bánh đa đã nướng gần xong

Dogo0422IMG_2362

Mực đang trên bếp, mấy lát bánh mỳ đang được nướng cho giòn cả 2 mặt thì bố cũng vừa từ trường đến.

Dogo0422IMG_2363

Nấm kim trâm cuộn bacon

Dogo0422IMG_2369

Có đứa ngồi “canh” hai miếng bacon

Dogo0422IMG_2371

Trứng luộc dặm thêm cho những ai háu đói

Dogo0422IMG_2372

“Món mới của mẹ”, bánh đa nướng kèm nấm kim trâm cuộn bacon.

Dogo0422IMG_2374

Nhìn xuống thấy đồ ăn, ngẩng lên thấy trời xanh trong vắt, những cây anh đào đã đầy lá xanh tự bao giờ.

Dogo0422IMG_2377

Thêm một con mực nữa cho hết số than hoa

Dogo0422IMG_2378

Khi bọn trẻ chạy chơi, bố trở lại với công việc, mẹ dọn bớt

Dogo0422IMG_2380

Cả một chiếc bánh mỳ to “bằng 2 cái đầu LL” giờ chỉ còn một miếng

Dogo0422IMG_2383

Kéo chiếc wagon giờ đã vơi nhiều đồ, lại gần nơi bọn trẻ đang chơi, ngồi trên chiếc ghế băng dài dưới tán cây.

Dogo0422IMG_2387

Người ta chạy ra mách mẹ “Mẹ, mông ngã!” Đúng rồi, chỉ có mỗi cái mông ngã thôi.

Dogo0422IMG_2388

Các bạn nhỏ với chiếc hộp đựng côn trùng và cây vợt bắt bướm đã xuất hiện ở sân chơi.  Nhìn quanh, hôm nay có rất nhiều các bạn nhỏ cấp 1. Có lẽ hầu hết chúng quen biết nhau, vì học cùng một trường.

Khi mẹ và DD vào toilet, có một cậu chạy theo í ới gọi.  Vẫn một thái độ cố hữu, nó trả lời bạn một cách rất bình thường sau khi từ toilet bước ra.  Kể ra cũng buồn cười. Anh gặp bạn cũ thì chẳng ai trách khi anh mừng rỡ, nhưng cái kiểu ở đâu lại đạp xe đến tận cửa toilet rồi đứng đó để chờ người ta ra thế!

“Bạn học chung mẫu giáo với con đấy à?” “Vâng.” “Hồi đấy con có hay chơi với bạn không?” “Cũng bình thường Mẹ ạ.”  [Mẹ nhé, chả tin. Bình thường gì mà nó cứ hớn hở thế? Lúc nãy mẹ đổ nước vào lò than để rửa chậu sành cho sạch trước khi gói lại mang về, nó lại phóng xe tới hỏi "Có sao không?"  À thế nhưng con nói bình thường thì chắc là cũng bình thường thật.]

Có vẻ như mẹ các cô gái đang nôn nóng, nhưng không phải đâu. Đùa đấy ;)

Dogo0422IMG_2407

Dogo0422IMG_2420

Những chiếc bàn dưới giàn hoa Fuji cạnh khu chơi cát đầy các bà mẹ và bạn nhỏ.

Dogo0422IMG_2424

Bên này chiếc hồ nhỏ, rùa và cá cũng phơi nắng

Dogo0422IMG_2433

Già nửa ngày ở ngoài công viên mà như chẳng ai muốn về, thậm chí có người còn phản đối ra mặt khi bị gọi về.

Trên đường đi, nhà nào hoa cũng nở.

Dogo0422IMG_2681

Thậm chí hến trải đầy dưới lòng các dòng kênh!

Có kẻ lại còn đòi mẹ bắt về nấu canh. Thật đấy. Mẹ phải bảo hôm nay nhà còn thức ăn, để hôm nào hết mẹ nhờ con ra bắt một ít về. Thật á, thật á?

“Thật”. Hihihi…

Dogo0422IMG_2693

Mẹ buột miệng khen “cây hoa đẹp quá!”  Nó bảo “Hôm nào nhà mình hết hoa con nhắc mẹ ra đây xin người ta một cành.”  Thật á, thật á?

“Thật.” Hahaha.

Dogo0422IMG_2696

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 802 other followers

%d bloggers like this: