Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Daily Archives: 05/06/2011

Trò chuyện cuối tuần: Khi nào cần lên tiếng?

Đêm qua quả thực là một đêm khó ngủ nhưng vẫn thức dậy bằng giờ mọi khi.  Khay bánh mỳ nhân mozarella lát và ham được nướng từ tối hôm trước là bữa sáng của cả nhà.

Cuối tuần nào cũng là ngày dọn nhà. Dọn một hôm thứ bảy không xong thì tiếp tục dọn vào chủ nhật.  Tuần này có chút thay đổi, dọn dẹp, quét tước sạch bụi xong thì các con lau nhà.  Nhìn chúng nó chổng mông bò từ đầu này sang đầu kia của căn phòng, lau xong lại dẫm chân vào sàn nhà ướt, rồi lại lau, lại dẫm. Mặc kệ, nhà sẽ sạch, chân cũng sẽ sạch sau vài lần lau.

Nhưng mà có một chuyện làm gián đoạn lại việc lau nhà.  Chị vừa lau vừa nhăn nhó, chẳng nói chẳng rằng, cắm cảu với em. Em thì xong việc của mình, ngồi giở bút ra tô màu say sưa, rất ngây thơ vô tội.  Mẹ hỏi “tại sao con lại khó chịu thế?” Con trả lời “vì em không giúp!”  Mẹ hỏi “Mẹ không thấy con nhờ em, con đã nhờ em chưa?”  Im lặng…  “Ăn có mời, làm có khiến.  Nếu con cần em giúp, con phải mở lời. Không ai có trách nhiệm phải đoán biết được con đang nghĩ gì, cần gì.  Nếu người ta biết được mà giúp thì đó là chuyện tốt,bằng không thì cũng chẳng phải lỗi của ai để con phải giận dỗi.”

Khi cần thì phải lên tiếng, đừng ngại ngần và cũng đừng sợ vu vơ.

Mẹ vẫn bảo các con, nếu bức xúc gì thì nên xả. Nói chuyện với con cố chọn những ví dụ dễ hiểu nhất, nhu cầu cần nói ra suy nghĩ của mình, cũng giống như đi tè.  Nếu nhịn một lúc thì cũng được, nhưng để lâu quá dễ sinh bệnh, vỡ bàng quang thì nguy.  Tất nhiên là có xả thì xả đúng chỗ, vì tự mình phải biết được cái toilet nó nằm ở đâu.

Hôm nay là một ngày vui, vui vì cuộc tuần hành chống Tàu cũng diễn ra một cách ôn hoà trước các đại sứ quán của họ.  Ít ra thì những người có nhu cầu cũng được xả bớt.  Cũng phải cho những người cần biết hiểu được mình nghĩ gì và cần gì.

Ngày hôm nay, cảm ơn tất cả những ai đã xuống đường, để nói lên tiếng nói của người Việt Nam.  Cảm ơn mấy giờ đồng hồ trong cái nắng hè oi ả, và cả đấu tranh, đấu tranh để được quyền… nói.  Ai còn dám bảo biểu tình bày tỏ lòng yêu nước trước sự xâm phạm lãnh thổ của ngoại bang là phản động? Người ta hay bảo công dân Việt Nam có gốc quốc tịch nước ngoài, hay ngược lại công dân nước ngoài có quốc tịch của một nước khác, là “Công dân hạng hai”, nhưng hôm nay, nhìn bức ảnh bác Andre Hồ Cương Quyết (người gốc Pháp 100%) bên tấm khẩu hiệu viết bằng tay “Một công dân Pháp-Việt yêu cầu nhà cầm quyền Trung Quốc chấm dứt ngay thái độ hiếu chiến, bành trướng…”, bên cạnh đó là các vị lão thành cách mạng.  Chợt nghĩ “Hạng hai kia còn hơn hạng một chỉ biết ngồi im gào thét với cái màn hình.”

Buổi tối, đọc được trên FB của nhà thơ Đỗ Trung Quân:

Đêm qua tôi bay chuyến cuối cùng từ Đà Nẵng về Sài Gòn. Các Anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Hiếu Đằng hẹn “Sáng  5-6-20011 ở Sài Gòn”.  6g 30 sáng 5-6: Người đến sớm nhất là anh A. Menras, tên Việt là Hồ Cương Quyết, người Pháp quốc tịch Việt. Hơn 30 năm trước, Menras đã treo cờ mặt trận trên tượng đài Thủy Quân Lục Chiến trước Hạ nghị viên Sài Gòn và giờ này đang ngồi cặm cụi viết biểu ngữ “ Hòa bình và công lý cho Hoàng Sa- Trường Sa & biển Đông”. Lần lượt các anh Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Lê Công Giàu, Lê Hiều Đằng, Nguyễn Quốc Thái và Giáo sư sử học ngoài 90 tuổi Nguyễn Đình Đầu, quần áo chỉnh tề, cùng có mặt. Hai chiếc taxi ra Nhà thờ Đức Bà, đồng hồ chỉ 8 giờ kém 15 phút.

 Đối thoại trước lãnh sự quán Trung Quốc

Chúng tôi nhập vào một nhóm người trẻ đến sát Lãnh sự quán Trung Quốc xế bên Nhà Văn Hóa Thanh Niên số 4 Phạm Ngọc Thạch. Khu vực tràn ngập chốt chăn và cảnh sát chìm thường phục nhưng dễ nhận họ ra bằng máy bộ đàm. Nhiếu người thường phục đưa máy ảnh, điện thoại di động lên chỉa về phía chúng tôi. Cuộc đối thoại bắt đầu. Một chiếc áo thường phục hung hăng nhất: “Đề nghị giải tán, hoạt động phải có luật pháp”. Anh Cao Lập, cựu tù Côn Đảo vốn nóng tính, hét to: “Pháp luật là để bảo vệ người dân và bảo vệ đất nước không phải để bảo vệ bọn Trung Quốc!”. Tiếng vỗ tay ầm ĩ. Một người mặc thường phục khác tiến về  anh Lê Hiếu Đằng [Cựu Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc TP], anh Đằng chỉ mặt quát: “Anh đứng về phía nào, Việt Nam hay Trung Quốc?”. Người mặc thường phục phải  lùi lại. Anh Huỳnh Tấn Mẫm và tôi băng qua đường sang phía Nhà Văn Hóa Thanh Niên quan sát.

Trụ sở của Đoàn thanh niên Cộng sản kéo cổng, vắng tanh, trừ những nhân viên an ninh. Trên sân thượng, Camera chỉa xuống thu toàn cảnh. Một người còn trẻ tiến đến nói: “Chú Q., chú Mẫm, khuyên dùm anh em, bày tỏ thế là được rồi, giải tán đi…”. Đấy là một cán bộ thành đoàn tôi không biết tên, anh Huỳnh Tấn Mẫm nói: “Được là sao? lẽ ra Thành đoàn phải tổ chức cho thanh niên, Thành đoàn không dám thì thanh niên họ  phải tự làm thôi!”. Bên kia đường, các anh Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập, A. Menras dương cao các khẩu hiệu phản đối Trung Quốc. Một vài người lăm lăm dùi cui tiến đến chỉ vào mặt anh Lê Công Giàu, Huỳnh Tấn, Mẫm: “Đề nghị các chú giải tán!”. Anh Lê Hiếu Đằng nói: “Hãy để cái dùi cui vào mặt bọn Trung Quốc. ”. Chắc họ còn trẻ không biết, nhưng camera trên Nhà Văn Hóa Thanh Niên đã biết và báo cho ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư thường trực Thành phố. Một cán bộ Thành đoàn ra, nói: “Anh Ba Đua mời các anh vào nói chuyện”. Anh Lê Hiếu Đằng khoát tay: “Chúng tôi không có chuyện gì để nói?”. Ba mươi phút sau, đích thân ông Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài xuất hiện, bắt tay và đề nghị chúng tôi vào trụ sở thành đoàn số 1 Phạm Ngọc Thạch  để tiếp chuyện. Sau vài phút hội ý anh Lê Công Giàu , Huỳnh Tấn Mẫm ,Lê Hiếu Đằng , Cao Lập… đồng ý vào.

Cuộc đối thoại trong trụ sở Thành đoàn TNCS TP

Những  nhân vật trụ cột của Thành  ủy: Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thị Quyết Tâm… có mặt đủ. Thái độ của ông Nguyễn Văn Đua và các thành viên được ghi nhận là nhã nhặn.  Ông Nguyễn Chơn Trung [ Sáu Quang-Nguyên Bí thư Đoàn TNCS TP ] lại không được nhã nhặn, ông đập tay xuống bàn nói với ông Lê Hiếu Đằng : “Các anh muốn gì cũng phải có phương pháp đúng đắn”. Ông Lê Hiếu Đằng [ môi giựt, tay run]: “Anh không phải dạy chúng tôi về phương pháp…”. Ông Cao Lập đứng bật đậy: “Tôi không thể tưởng tượng  hôm nay anh Sáu Quang tệ hại đến mức này”.Ông Huỳnh Tấn Mẫm điềm đạm “ Chúng tôi đã bày tỏ xong thái độ.Nếu nhà nước hiểu lòng dân chúng tôi sẽ ủng hộ, nếu không thì chúng tôi tiếp tục bày tỏ thái độ. “ Ông Ba Đua vui vẻ gọi Andre Menras là “ đồng chí “. Andre – Hồ Cương Quyết  nói “ đồng chí không có nghĩa  là cùng trong đảng. Từ lâu nay tôi đứng về phía Việt Nam trong mọi cuộc chiến đấu chống sự bành trướng và xâm phạm chủ quyền  VN, cuộc tuần hành này cũng trong tinh thần ấy…. “Cuộc đối có lúc khá thoại căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng một chiến tuyến chống Mỹ trước 1975. Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, khét tiếng kiên cường trong tù đày, tra tấn. Ông Lê Hiếu Đằng, ngay cả khi đã giữ các trọng trách vẫn không vì phú quý vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà đấu tranh. Ông Huỳnh Tấn Mẫm Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước năm 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế.

Lúc 13g 00, khi tôi rời điểm nóng, cuộc tuần hành vẫn tiếp tục trên các tuyến trung tâm. Trong đám đống ấy tôi nhận thấy những gương mặt “già” quen thuộc: nhà thơ Nguyễn Duy, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, giáo sư Tương Lai, Osin Huy Đức… tùy sức khỏe, người đi hết cả hành trình, người tham gia từng chặng. Buổi sáng ngày 5-6-2011 chắc chắn sẽ làm cho những người ngồi trong tòa nhà Thành đoàn và trong Tổng Lãnh sự Trung Quốc hiểu như thế nào là Việt Nam.

một vài người tôi chưa hân hạnh biết tên. chỉ biết đeo cà vạt là gs sử học nguyễn đình đầu. ông lê hiếu đằng đứng cạnh gs,các ông andre, cao lập và bs huỳnh tấn mẫm đứng cuối cùng tay phải…

Đọc xong, mới chia sẻ với bạn bè thì vừa hay đài truyền hình NHK cũng đưa bản tin về cuộc biểu tình hôm nay.  Cả thế giới cần phải biết người Việt Nam nghĩ gì.

Vâng, “Đường lưỡi bò là của con bò!” và với gần 90 triệu người Việt Nam, lời tuyên bố của con bò về cái đường lưỡi bò đấy chẳng có giá trị gì sất!

Nhớ mãi ngày 5.6.2011, ngày người ta xuống đường không phải vì đội tuyển bóng đá quốc gia thắng được đội bóng của một nước nào đó và bảo việc đó thể hiện “tinh thần yêu nước”. Người ta đã xuống đường để bày tỏ chính kiến, để chia sẻ với những ngư dân vì miếng cơm manh áo, vì tình yêu tổ quốc mà hàng ngày bất chấp hiểm nguy rình rập để bám biển, bám đảo.

Lời của Dr. Nikonian: “Lòng dân đẹp và trong sáng như thế, há chẳng phải là hậu thuẫn vô cùng lớn lao cho mọi thế trận ngoại giao hay sao?”

Chép lại bài thơ đã được phổ thành bài hát của bác Đỗ Trung Quân, để biết rằng một người Việt Nam có thể yêu nước đến nhường nào…

Bài học đầu cho con

Tác giả: Đỗ Trung Quân

Quê hương là gì hả mẹ
Mà cô giáo dạy hãy yêu?
Quê hương là gì hả mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều?

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
Tiếng ếch râm ran bờ ruộng
Con nằm nghe giữa mưa đêm

Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.

Nghe lại thêm một lần “Nối vòng tay lớn”, và đêm nay ngủ sẽ rất ngon.

%d bloggers like this: