Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Trần đăng Tuấn: Hôm nay lên Suối Giàng

Mấy hôm wordpress bị lỗi không rõ nguyên nhân, hay tại “nó” biết mình mới sinh được không lâu nên “cấm” không cho post bài. Buồn cười, hai chị em (rùa và Anatomysu) chiều qua còn nghĩ “kế” để “lừa” hệ thống WP bằng cách đổi tên tác giả đăng bài vì khi Anatomysu thử gửi bài mới lại được. Thế mà nó vẫn không mắc mưu, tài thật đấy!

Trong Bếp Rùa, nếu không phải kể chuyện vui chơi của con cái thì còn lại tinh những chuyện ăn và ăn.  Vâng, thì nó là “cái bếp” mà.  Một năm có đôi ba lần, mẹ Rùa lại rơi vào trạng thái không muốn post bài về ăn uống trên bếp.  Đấy là thời gian này, khoảng mùa bão lũ khi miền Trung đang gánh chịu thiên tai.  Một vài lần có trình bày lý do khi có người hỏi sao không viết bài, lần này lại phải nói nữa…  Thương quá miền Trung.  Thế rồi mình cũng ít dám đọc báo mạng hay tin tức về bão lũ nữa vì đọc mãi khéo thành trầm cảm mất.  Cứ có cái cảm giác bất lực khó tả.  Năm nào cũng vậy…

(Hình: blog Trần đăng Tuấn)

Hôm lâu, vào blog của bác Trần đăng Tuấn đọc được bài về chuyến đi Suối Giàng, về mong ước một “bữa cơm có thịt” của trẻ em nơi ấy, lại thấy chạnh lòng, thấy thương.  May sao những ngày sau đó, chương trình từ thiện âm thầm (mà các bác bên đó gọi là làm “chui”, không rình rang hô hào kèn trống) đã được khởi động.  Mỗi bữa cơm của các em giờ đây chút thịt cá đã có mặt thường xuyên hơn chứ không phải một tháng đôi bữa như trước.  Chỉ với 100 ngàn đồng một bữa cơm có đậu, có thịt cho mấy chục học sinh.

(Hình: blog Trần đăng Tuấn)

Trước đến giờ, chỉ biết đến hình ảnh bác Tuấn đang ngồi ở trong phòng họp VTV, sau đó gần đây (sau bao nhiêu năm) rùa mẹ mới nhấp chuột copy lại một bài thơ mà tác giả là TĐT lưu vào ổ cứng.  Thật bất ngờ khi thấy bác ấy mở blog mà những bài đầu tiên lại dành cho các em H’mong xa xôi.  Xin phép bác được đăng lại ghi chép này lên đây để chia sẻ với những người bạn thường ghé thăm bếp rùa.  Hy vọng, có những “sợi gì đó lẩn khuất” luôn ở trong mỗi con người, thúc giục chúng mình làm thêm những điều có ý nghĩa với đồng bào.

Trẻ con thành phố no đủ, bố mẹ nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, coi như là báu vật trời ban. Dù bố mẹ có bớt ăn nhịn tiêu nhưng vẫn phải đầy đủ ngày ba bốn bữa thịt cá, đôi khi thừa mứa, sữa pho mát ăn chơi uống thêm. Ấy vậy mà còn lo con thiếu chất phải vitamin nọ, vi chất kia…  Thật quả đúng là cay đắng, khi ở những nơi khác, trẻ con chỉ mong có thêm chút đậu, chút thịt mỡ vào bữa ăn hàng ngày…

Hôm vừa rồi bàn với các con, hai đứa đều đồng ý góp vài ngày cơm tặng các thầy cô giáo và các anh chị vùng cao (Lại nhờ cô Anatomysu chuyển giúp nhé!).  Hy vọng một que diêm nhỏ sẽ góp phần thổi bùng lên ngọn lửa lớn.

Mong được sự tiếp sức của mọi người.

Thông tin thêm về nơi nhận những đóng góp: (Những khoản ủng hộ sẽ được chuyển đến các vùng Suối Giàng-Lao Chải-Nậm Khắt-Dền Thang)

TÊN TÀI KHOẢN : Trn Đăng Tun

SỐ TÀI KHOẢN 0011004025430   VIETCOMBANK

Chi nhánh:  S giao dch ngân hàng Ngoi thương Vit Nam

Hôm nay lên Suối Giàng.

Sáng nay, lần đầu tiên lên Suối Giàng, định ngắm mấy cây chè cổ thụ. Vào tuổi này, có lúc chợt lo là nhiều cái lạ ở đất nước, mình đã nghe, biết từ lúc còn là trẻ con, mà giờ chưa nhìn thấy tận mắt. Vậy có thời gian thì phải đi để biết. Nhưng quả thật thời gian là cái gần một năm qua mình có ít nhất.Cứ tiếp tục thế này thì cũng gay đây. Gọi cho Tiến Trọc, rủ đi cùng. Tiến Trọc chối đay đảy, rằng vừa lang thang một tháng (thằng cha này số sướng)ở Tây Nam bộ, nay phải cày kịch bản bù . Thì thôi vậy !

Xe lên đến trung tâm xã Suối Giàng, thế nào lại đỗ ngay trước cửa trường học. Mấy trăm đứa trẻ con đang tập thể dục. Ngay cạnh đó là mấy dãy nhà nội trú của chúng nó. Không hiểu sao, cứ nhìn thấy trẻ con miền núi là mình mê. Cậu chủ quán trước cửa trường, sau mới biết rằng có vợ là giáo viên, cho biết : Trường tiểu học có 80 đứa nội trú. Phải có từ 100 đứa nội trú trở lên mới có chế độ hỗ trợ của nhà nước. Khu nội trú này dân nuôi hoàn toàn. Cha mẹ góp gạo mỗi  tuần hai kg, và 5 ngàn tiền thức ăn. Bọn mình không tin, cứ  lục vấn mãi : Sao lại 5 ngàn thì chúng nó ăn uống kiểu gì ?. Cậu ta cứ khăng khăng đúng thế, đúng thế. Vừa lúc có một bác người Mông xách xô nước đi ngang, cậu chủ quán bảo : Đấy, ông này nấu cơm cho chúng nó . Thế là bọn mình đi theo luôn. Trèo tắt qua mấy dãy nhà trên đồi, đi thẳng vào cổng Ủy ban Xã Suối Giàng, rồi vòng ra sau nhà Ủy ban, thì có cái lều tường che gỗ ván, giữa có cái bếp đang đỏ lửa , ngoài cửa có cái chậu tắm lớn đầy những cái bát to bẩn chưa rửa. Một loại bát như nhau. Trong bếp ngoài nồi cơm đang nấu, một nồi nữa chắc để nấu canh, còn thì chẳng có đồ đạc gì cả.

Hỏi : 80 đứa chỉ ăn  cái nồi cơm này đủ à ?. Bác H Mông nói : Nồi to lắm đấy, 13 -14 cân gạo mới đầy đấy. Lại hỏi : Thế ăn cơm với cái gì ? – Với canh rau…. Bây giờ mới nhìn ra chỗ tôi tối có mấy bó rau cải bé tẹo, mà lại đã úa vàng một nửa . Không hiểu canh nấu với gì, vì mắm muối giấu ở đâu, chứ không có trong bếp. Hỏi : Sao ít rau thế? – Ừ, không đủ đâu, phải mua thêm nữa đấy . Thế có thịt cá ăn bao giờ không ?- Không có đâu, bao giờ bố mẹ đóng thêm tiền thì mua cho ăn một bữa có thịt.

Một nồi cơm ( hy vọng là đủ) và một nồi canh rau cải ( gồm xô nước vừa được xách lên, mấy bó rau, chắc ít muối, mắm, dầu mỡ cho vào nữa – nhưng quả thật bọn mình không thấy chúng được cất chỗ nào, chắc không có trong bếp vì sợ chó mèo hay ăn trộm chăng ?). Đó là bữa ăn trưa cho 80 mầm non của đất nước vào ngày 22 tháng 9 năm 2011. Tức là khi đất nước đã bước vào thập kỷ thứ hai của thế kỷ 21. Là sau một năm tưng bừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long, là năm đầu của nhiệm kỳ Đại Hội 11…vv..và ..vv..

Bọn mình nói : Trưa nay bác mua thịt cho chúng nó ăn được không?. Bạn mình đưa ít tiền. Mình đưa thêm nữa, hỏi: Đủ mua thịt chưa?. Bác người Mông : Đủ chứ, đủ chứ. Chốc nữa lên xem chúng nó ăn thịt mà.. Nói xong bác đi xuống chợ ngay, hình như chợ gần thôi, ở mé núi bên kia.

Lúc đi xuống, cậu lái xe, vốn ít nói, văng ra : Mẹ, ăn uống thế này trẻ con sống thế  nào được !

Sống thì chắc được thôi , nhưng mình nghĩ học khó vào lắm . Hồi đi học , lúc nào mình cũng muốn ăn , dù bố mẹ nuôi nấng đầy đủ hơn bọn trẻ con hàng xóm nhiều . Khi  bắt đầu đi học đại học ở Thanh xuân , cả ngày thấy đói . Ăn tập thể , xong bữa, rửa bát cầm về, dọc đường từ nhà ăn đến phòng ở đã thấy thèm ăn nữa. Cơm không thịt ăn đủ suất rồi mà bụng  cứ như chưa ăn. Ngồi trên lớp, lúc nào cũng nghĩ đến ăn. Tối bọn chúng nó rủ sang phòng con gái tán, mình không đi, vì nhìn mặt con gái cũng thích nhưng đang nói chuyện tự nhiên thấy đói thì không thích gì nổi nữa . Mình hình dung sự thèm ăn là một thằng cha khả ố, nó cứ ngồi chồm chỗm trong  người ta, lúc nào nó cũng nhắc là nó đang ở đây, ở đây..Nó cứ ngồi đấy thì cảm xúc không từ trong ra ngoài được, chữ nghĩa với toán, tính không từ trên bảng chui vào đầu được.

Từ bếp vào chỗ học sinh nội trú ở. Có giường tầng, mỗi buồng có bảng ghi ở cửa “ Nhóm bản Lóp”, “ Nhóm bản…”.. Chăn chiếu bẩn lắm. Nhưng thôi, cái này mình nhìn thấy nhiều rồi. Được cái nhà cũng kín, mùa đông trên núi nhà kín là quan trọng nhất .

Sang bên khu nội trú (cũng dân nuôi) của trường trung học thì nhà cửa có vẻ tuềnh toàng hơn nhiều. Mùa đông thế này chết rét mất. Các cô giáo ở ngay cùng dãy với học sinh. Một cô khi từ dưới đi lên nhìn cứ tưởng học sinh, vì thấp nhỏ, mặc cái áo khoác trắng như đồng phục, đến nơi nghe cô ấy nói mới hiểu là cô giáo. Bếp chung luôn với khu giường tầng, cả hai bếp đều đỏ lửa hun hai cái nồi to đen, mở ra thấy một nồi cơm, một nồi canh bí. Mình tò mò cúi hẳn xuống nhìn, thấy mấy miếng xanh xanh cứ nhảy lộn tùng phèo trong đó ( lửa rất to, ở đây không thiếu củi). Hình như cũng có ít váng mỡ. Hỏi : Thế có món gì nữa không hả cô ?. Cô giáo chỉ gói nilon nhỏ trên bàn, mình cầm lên xem, thì ra mấy miếng cá khô. Có 45 đứa cấp hai nội trú ăn ở đây, cũng tiêu chuẩn 5 ngàn /tuần. Nhưng bọn này có vẻ được ăn khá hơn lũ cấp 1. Các cô giáo bớt tiền lương của mình, cộng vào tiền bố mẹ góp, để mua thức ăn. Theo nhẩm tính thì mỗi tháng 45 đứa có 900 ngàn tiền thức ăn ( trừ gạo) do bố mẹ góp. Tiền các cô giáo cho thêm cũng chừng ấy nữa. Bình quân chúng nó mỗi đứa mỗi ngày có được 2.000 đ tiền thực phẩm ( bên cấp 1 chỉ 1 ngàn/ngày, như ông nấu cơm nói cho chúng tôi biết) . Quy củ hơn bên cấp I, bên này đều đặn mỗi tuần được một bữa ăn thịt . Cụ thể là: Mua dưới chợ 1 kg loại thịt rẻ nhất, rồi kho lẫn với đậu phụ ( cái này mình biết rồi , hôm ở gần Mèo Vạc mình cũng nhìn trẻ con trường nội trú ăn cơm, thấy chúng nó ăn cái món gì cứ trắng trắng, mình cầm bát lên nhìn kỹ, thì ra là đậu phụ màu trắng có lẫn thịt mỡ bèo nhèo, cũng màu trắng, cái bát nhôm méo cũng trăng trắng nữa, hóa ra một món màu sắc như vậy. Hôm đó các thày cô giáo nói thật là có khách đến thăm nên mới thêm món đó, chứ theo lịch thì chưa đến ngày có món ăn mặn).

100 ngàn đồng, thế là cả khu nội trú có món thịt cộng đậu phụ kho. Còn như bây giờ, một tuần may ra chúng nó mới có một lần được như vậy .

Mỗi anh em gởi Cô giáo ít tiền, để cô mua thêm thức ăn  cho học sinh .

Lại nhớ đã 6-7 năm trước, làm Nối vòng tay lớn lần thứ hai hay thứ ba gì đó , mình cử mấy nhóm đi vào các miền nghèo . Mỹ Linh ( Giờ vẫn dẫn Văn hóa- Sự kiện và nhân vật trên VTV3) đi mũi Tây Bắc. Cũng vào chỗ học sinh dân tộc nội trú, quay cảnh bữa cơm của lũ trẻ. Rồi hôm phát trực tiếp từ trường quay S9 Mỹ Linh nói rằng chỉ cần 2 ngàn đồng/ngày cho mỗi đứa bé thôi thì hàng ngày bữa ăn có màu sắc hơn, chứ bây giờ chỉ thấy có màu trắng của cơm và trắng của măng nấu muối….Rồi cô nàng không nén được, khóc nấc trước cả bao triệu người xem TV. Khóc thật sự, dù cố nén. Bằng ấy năm trôi qua. Năm vừa rồi là năm đầu tiên mình không còn chủ trì làm Nối vòng tay lớn của VTV. Nhưng hôm nay lên Suối Giàng, vẫn thấy bữa cơm như thế, rồi vẫn thấy con số 2 ngàn đồng thì mỗi ngày sẽ có thịt ăn, nhưng vẫn chưa có được cái hai ngàn ấy. Mà hai ngàn đồng cách đây 7 năm to hơn 2 ngàn đồng bây giờ  lắm chứ .

Đi xuống, gặp cô người Mông trẻ bế con chắc mới 7-8 tháng tuổi, ngồi trên tảng đá. Hỏi ra mới biết từ bản xuống thăm con ở nội trú cấp một, đang đợi giờ tan học để gặp con. Và chắc đem 5 ngàn với hai cân gạo xuống nộp tiền ăn một tuần cho con. Đứa bé ngoan thật, người lạ bế cứ cười toe toét. Còn cô mẹ cũng hóm ra phết, mình hỏi đùa “ Cho tao mang về nuôi nhé”, thì trả lời “ Ừ, cho đấy, đẻ đứa khác được mà !”. Mấy anh em cho ít tiền gọi là mừng tuổi bé ( mới tháng 8, khà khà..) thì đỏ mặt gạt ra, phải dúi vào tay mới chịu lấy.

Trên đường trở ra, mới tính kỹ :  Mỗi khu nội trú ( một khu 80 đứa cấp một, bên kia 45 đứa cấp hai)  ngày nếu một bữa có thịt kho lẫn đậu phụ, sẽ cần 2kg thịt cho cấp 1, 1kg cho bọn cấp hai, kèm đậu phụ nữa là 300 ngàn/ ngày, hay là 9 triệu đồng/ tháng. Mỗi năm sẽ cần 108  triệu đồng. Nếu cả hai bữa có thịt trong ngày thì cần gấp đôi : 18 triệu/ tháng, hay 216 triệu/ năm .

Nếu cứ như thế 10 năm, để 125 đứa học sinh này ngày nào cũng có món thịt kho kèm đậu phụ (chắc chắn học sinh được ăn cơm với tý thịt khác với học sinh chỉ ăn cơm với món canh loãng , vì tuổi ấy, chúng nó cần đạm lắm để phát triển não), cần có từ một tỷ hai đến trên hai tỷ bốn trăm triệu. Với bằng ấy tiền, 125 đứa trẻ con được ăn có đạm trong cả mười năm !. Với từng cá nhân thì đó là món tiền lớn rồi. Nhưng để có 125 đứa trẻ (à, sau 10 năm, đó là các cô cậu thanh niên chứ) khỏe khoắn, đầu óc sáng láng…thì thêm số tiền đó có gọi được là nhiều không ?. 10 năm cơ mà, sau 10 năm, cả một thời đại công nghệ mới đã thay thế cái cũ trên thế giới này. Trong 10 năm ấy, ở chỗ này, nếu có từ 1 đến 2 tỷ ( VNĐ đấy nhé, đừng nhầm sang USD mà phải tội)  – giúp được trên 100 đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh hơn, thông minh hơn để bước vào thời đại đó.

Mình biết nước ta nghèo ( nói chung, rất chung thôi). Nhưng có nghèo đến thế không ?.

Thôi, không nghĩ chuyện xa xôi, mình quyết định là về nhà, gọi ngay Tiến Trọc và Thánh Cô để bàn về dự án cơm thịt kèm đậu cho 125 nhóc Suối Giàng này . Bước đầu là 1 bữa có thịt/ ngày, hay còn gọi dự án 9 triệu. Kéo được thêm bạn bè thì chuyển càng nhanh càng tốt sang 2 bữa có thịt/ngày, hay dự án 18 triệu/tháng. Lạy giời , đừng có lạm phát hay tăng giá nữa nhé, mức ấy là mức thịt bạc nhạc rồi, không hạ cấp xuống được nữa đâu !

Hay là bàn với Tiến Trọc và Thánh Cô lập hội những người bạn của trẻ con vùng cao?. Bây giờ có bao người đi phượt vùng cao, góp mỗi người một chút cho các nhóc. Lập trang web…Nhưng thôi, chuyện nhỏ làm được thì mới có khả năng làm chuyện to hơn.

 Khi rời Suối Giàng được vài chục cây số,chợt nhớ chuyện không biết buổi sáng bọn trẻ con này nó có được ăn gì không. Nói với  mọi người trên xe. Mỗi người đoán một kiểu, nhưng không ai dám chắc.

Về đến Phú Thọ, thì mình hiểu ra: Từ lúc rời Suối Giàng đến giờ, tâm trạng xót và bi quan, có cả chút phẫn nữa, nhưng lại vẫn có một sợi  gì đó ấm áp lẩn khuất, mà rõ ràng là từ các câu nói nghe được. Chợt nhớ lúc ở bếp trường cấp hai, mình hỏi cô giáo: Thế mỗi cô giáo phải bớt bao nhiêu tiền từ lương của mình để mua thức ăn cho các cháu ?. Cô giáo trả lời : Dạ, không giống nhau, người lương cao hay là Đảng viên thì góp nhiều hơn, giáo viên hợp đồng hay quần chúng thì góp ít hơn… Vậy là Đảng viên thì san từ lương giáo viên miền núi của mình số tiền  nhiều hơn người khác để mua thức ăn cho học sinh. Quả thật, đã lâu lắm rồi, mình hiếm khi nghe được một điều đẹp đẽ như vậy về Đảng viên. Mà không phải nghe từ một diễn đàn hay khung cảnh hoành tráng nào. Mà nghe thì tin ngay. Nghe mà thấy lòng đỡ lạnh. Bởi mình cũng là đảng viên đã mấy chục năm rồi .

Về đến Hà Nội, mở máy ra viết dòng đầu của bài này, để gửi cho Tiến Trọc – đấy , chính cái dòng: “Hôm nay, lần đầu lên Suối Giàng, định ngắm mấy cây chè cổ thụ”…mới nhớ ra là sáng nay tất cả đã quên chuyện xem cây chè. Đỗ xe xong, sà vào đám trẻ, bần thần cả người bởi chuyện ăn uống của chúng nó, lên xe về, chẳng ai nhớ mục đích của việc phóng xe lên đỉnh núi Suối Giàng.

22 .9.2011

T.D.T

33 responses to “Trần đăng Tuấn: Hôm nay lên Suối Giàng

  1. Ngọc Anh 21/06/2012 lúc 11:07 Chiều

    Em chào chị (không biết xưng hô thế có đúng không ạ, hay gọi là cô, chị nhỉ !)..hôm nay đúng là ngày kỳ lạ vì cùng 1 ngày lại vô tình đọc được 1 bài của cùng 1 người (bác Trần Đăng Tuấn), mà lại từ rất lâu rồi nữa chứ…thương trẻ em vùng cao lắm lắm..Chị ơi, bây giờ vẫn có thể chuyển tiền vào tài khoản này của bác Tuấn được không ạ?..em cũng muốn giúp 1 chút gì đó…
    Em cảm ơn chị nhiều!

    • anatomysu 24/06/2012 lúc 11:02 Sáng

      Cảm ơn tấm lòng của bạn. Chị Rùa có để link đến blog của bác Tuấn ở trên, bạn có thể liên hệ hỏi trực tiếp bác ấy. Mình nghĩ mọi sự đóng góp xuất phát từ trái tim không bao giờ là trễ cả 🙂

  2. Minh Ngọc 07/11/2011 lúc 1:28 Chiều

    Em vốn rất khâm phục bác Trần Đăng Tuấn về ”tài” của bác. Nay đọc được bài này lại thêm cảm phục cái ” tâm” của bác. Mong càng ngày càng nhiều những người vừa có tài, vừa có tâm như bác, để không còn những người dân Việt Nam, đặc biệt là những mầm non tương lai của đất nước phải chịu cảnh đói, rét nữa.
    Em tài hèn sức mọn, nên nói như chị KT là em cũng chỉ có vài que diêm và mong ước một ngày mai ngọn lửa lớn sẽ được thổi bùng lên. Đợt này nhóm Trái tim nhân ái ( trực thuộc WTT) cũng có một hoạt động từ thiện nho nhỏ tại Pá Mỳ, Mường Nhé, Điện Biên. Em xin phép chị KT cho em post link để ai quan tâm có thể tìm hiểu. Nếu không được phép thì em xin lỗi chị và nhờ chị xóa giúp em với nhé. Em cảm ơn chị nhiều
    http://www.webtretho.com/forum/f479/dong-am-2011-pa-my-muong-nhe-dien-bien-di-ngay-19-20-21-11-2011-a-959468/

  3. Nga 22/10/2011 lúc 10:05 Chiều

    May hom nay ko vao blog c Rua duoc, hom nay moi doc bai viet nay thay thuong lu tre wa, e biet phai lam gi roi c a, cam on c da chia se nhe

  4. Mixxu 21/10/2011 lúc 4:31 Sáng

    Bai nay em da tinh co doc duoc tren FB cua mot ng ban cac day khoang gan 1 thang, doc xong moi thay nhieu luc ban than minh chang tot dep gi, do an thua thai doi khi lai vut di, an com thi bo mua (tat nhien bay gio da sua chua roi). Va em cung hieu that su neu minh muon lam mot dieu gi do cho moi nguoi, thi khong quan trong la lam duoc bao nhieu ma quan trong co lam hay khong ma thoi? Ngay tu luc doc xong, em da co ke hoach, dong gop hang thang nhung chua biet lam cach nao, gio thi da co cac thogn tin cu the roi, cam on chi KT nh lam, cuoi nam em ve nhat dinh khong quen viec nay duoc.

    • Khai Tâm 21/10/2011 lúc 7:20 Sáng

      Cuối năm về chơi được lâu không em?

      • Mixxu 22/10/2011 lúc 6:48 Sáng

        thanks chi, hehe, em ve dc co 10 ngay thoi ah, tranh thu Christmas dc nghi thi em ve choi mot chut, ve tham nha va cung de di an uong dan dum chut, nho qua roi …:D

        • Khai Tâm 22/10/2011 lúc 2:38 Chiều

          Ừ, về dịp lễ tết chắc là sẽ vui lắm. Enjoy 10 ngày quý báu đó nhé! 🙂

  5. loannguyen 19/10/2011 lúc 2:06 Chiều

    doc xong thuong qua chi ah, nhung ma doi voi nhung nguoi o xa thi phai lam the nao ha chi?

    • Khai Tâm 20/10/2011 lúc 2:48 Chiều

      Chị thì nhờ người ở nhà chuyển giúp, ngoài ra không biết còn cách nào khác không.

  6. teddybeo 19/10/2011 lúc 11:55 Sáng

    đọc xong em khóc đấy, thương quá…………………….

  7. Thuận 19/10/2011 lúc 11:33 Sáng

    Đọc cái này, lòng không biết buồn hay vui khi chính ở VN, vẫn còn vô số người ăn bát phở sáng trị giá 700-800 ngàn. Và họ bảo rằng họ có khả năng làm ra tiền nên có quyền tiêu như thế.

  8. Thùy Dương 19/10/2011 lúc 7:22 Sáng

    Sáng nay đi làm, check mail mới thấy bài viết của mẹ rùa và đọc qua thấy lòng mình nặng trịu. Công việc hàng này của em tiếp xúc rất rất nhiều hoàn cảnh như vậy. Em luôn cố gắng giúp nhưng cũng chỉ là con số nho nhỏ mà thôi. Không cần phải đi xa như vậy đâu thì mới thấy những hoàn cảnh như vậy. Thật ra thì những cuộc sống như vậy vẫn hiển hiện ngay tại những nơi được cho là phôn hoa đô thị, cũng có những trẻ em chỉ muốn trong bữa ăn có thêm cơm trắng, có thêm một chút thịt hay chỉ là một chiếc áo lành lặn không chắp vá. Với tính chất công việc của mình, em vẫn luôn đi đến nơi náy, nơi kia, gặp người này, người nọ xin quần áo cũ người lơn, trẻ em rồi sách, truyện thiếu nhi cũ để dành lại khi có dịp lại đưa đến những nơi cầ, người cần chúng

  9. Jigme_Lahmo 18/10/2011 lúc 11:14 Chiều

    Mấy hôm nay công việc của em ngập đầu, thấy mệt mỏi vô cùng. Nhưng đọc bài này xong lại thấy lòng chùng lại. Ở nhiều nơi xa xôi trên đất nước này còn quá nhiều người nghèo khổ. Lại tự nhủ mình cần cố gắng, cố gắng hơn nữa, từng chút một để có đk giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Thanks chị Rùa.

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 10:00 Sáng

      Giữ gìn sức khoẻ nhé! (và đừng quên lá gai của chị 😀 )

  10. drtungquyen 18/10/2011 lúc 10:36 Chiều

    đọc bài của cô à quên chị rùa em lại thấy có việc để làm mỗi khi nhận lương rồi, em mới ra trường, chưa lập gia đình, đang ăn cơm bố mẹ nên tiền lương không phải nhiều nhưng cũng chưa dùng hết vào việc gì, mới nhận lương 3 lần thì 2 lần em đã nghĩ và đã chuyển 1 phần ủng hộ những người còn khó khăn và chuyện ấy đã được xác định luôn khi đọc được bài của chị, thật là có duyên sao ấy nhỉ, cảm ơn chị rùa nhé

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 9:59 Sáng

      “của cô à quên” hihihi…

      Cảm ơn tấm lòng của em. Duyên thật đấy chứ 🙂

  11. MeLeLinh 18/10/2011 lúc 10:02 Chiều

    Mấy hôm nay vào bếp không có bài mới, bây giờ mới biết là lý do khách quan. Hôm trước chị thấy em bên blog TDT, thấy ấm lòng hơn. Hy vọng qua bếp Rùa, sẽ thêm nhiều tấm lòng đến với các con khó khăn.
    Cho bác gửi lời chúcLL và hai chị ngoan, khỏe nhé.

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 9:59 Sáng

      Cảm ơn bác.!

  12. trandangtuan 18/10/2011 lúc 9:38 Chiều

    Khi đi SG về về ,viết bài này,tôi khóc.
    Bây giờ tình cờ xem những dòng comments ở đây-một blog chưa có dịp quen, tôi thấy rưng buồn,mà lại thanh thản và hạnh phúc.
    Ngày mai lên Dền Thang. Thấy không buồn quá.Một khi mọi người Việt buồn cùng nhau về những cái chưa làm được,có nghĩa là chúng ta sẽ vẫn có thể vun vén cho Đất Việt này.
    Như những ngàn năm qua đã thế.
    Cám ơn các bạn,những người chưa gặp.

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 9:55 Sáng

      Vâng, “như những ngàn năm qua đã thế”….

  13. Linh Nhi 18/10/2011 lúc 9:12 Chiều

    kết thúc 1 ngày làm quần quật từ sáng đến 9h tối bằng câu chuyện chị Rùa đăng mà mắt ai đó ngân ngấn hoe hoe đỏ :(. Và lại đang nghĩ cách để tham gia cùng dự án đó. hic.

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 9:54 Sáng

      Khi có càng nhiều người đọc những câu chuyện này và “nghĩ cách”, thì nên mừng cho đất nước mình 🙂

  14. Me cua Bi va Bum 18/10/2011 lúc 11:06 Sáng

    Cam on KT da chia se bai viet nay.

  15. Chuột đồng 18/10/2011 lúc 10:46 Sáng

    Cám ơn Rùa!

  16. ThanhNi 18/10/2011 lúc 10:01 Sáng

    Nghĩ lại chuyện cơm nước nhà mình (và chắc cũng của vài nhà khác nữa), lúc nào cũng thấy hết thịt rồi cá, hết cá rồi trứng, rồi lại quay vòng lại thịt cá, nhiều lúc phát ngán không thèm ăn (của đáng tội). Em cũng dành vài bữa nhịn làm bánh các thể loại để ủng hộ các bé đây! Em cám ơn chị Dùa nhiều vì đã chia sẻ những thông tin này!

    • Khai Tâm 19/10/2011 lúc 9:47 Sáng

      (Chị … Dùa mới sợ chứ 😉 )

      Chị cũng nghĩ về lũ trẻ sống trong sự bao bọc (đôi khi quá đà) của cha mẹ mà thấy mình cần phải điều chỉnh cách suy nghĩ…

  17. Bí-G 18/10/2011 lúc 9:37 Sáng

    Cảm ơn Rùa!!!..

    • Khai Tâm 18/10/2011 lúc 9:58 Sáng

      Sao phải cảm ơn em chứ nhỉ?

      Nói ra được “tâm sự”, trưa nay em ăn cơm ngon miệng hơn 😀

  18. Bống Nhắng của mẹ 18/10/2011 lúc 9:11 Sáng

    Cảm ơn Rùa mẹ nhiều lắm. Chị rất muốn gửi một chút cho các bé vùng cao, sáng nay may sao vào bếp Rùa như thường lệ, lại có đầy đủ thông tin cụ thể thế này, Nói thực là giờ chị chỉ tin vào những hành động tự phát của các cá nhân riêng lẻ như thế này thôi. Hy vọng tấm lòng của mình sẽ chuyển được đến tay các bé con.
    Chúc gia đình Rùa luôn mạnh khỏe, hạnh phúc nhé!

    • Khai Tâm 18/10/2011 lúc 9:52 Sáng

      Cảm ơn mẹ Bống Nhắng.

  19. voicoivahama 18/10/2011 lúc 8:37 Sáng

    Đọc xong lại thấy xót xa quá mức!

  20. Sesame 18/10/2011 lúc 7:42 Sáng

    Mới sáng ra mò vào bếp Rùa, rồi để cái “sợi” cứ làm mình ngân ngấn nước mắt. Trời đang mưa rất to, thương con đi học đường xa gió quất vào xe, rồi nghĩ lại bài viết của bác Tuấn, lại muốn tối về đọc cho con nghe, còn muốn in ra cho con mang đến trường đọc cho các bạn cùng lớp nghe. Cám ơn Rùa chia sẻ bài viết. (lòng đang chùng xuống chẳng biết…)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: