Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Undokai năm cuối mẫu giáo

Tuần trước, hôm thứ Bảy, cả nhà đi cổ vũ DD trong ngày hội thể thao. “Vận động viên” của nhà mình thích chocolate croissants nên sáng hôm đó có một túi croissant “ngon ơi là ngon”  kèm theo lời nhắn “DD cố lên!” được dành riêng cho con.

Sau đúng 3 năm, cả gia đình mình lại ở đúng địa điểm này, để dự cùng một sự kiện.  Ấy là 3 năm trước, cũng tại phòng GYM của trường tiểu học (nơi bây giờ TT đang học), TT và DD cũng dự buổi undokai đầu tiên trên đất Nhật do năm đó công viên trường mẫu giáo đang được đóng cửa để sửa sang lại.  Lần đầu tiên dự undokai đã là một ngày vui, mấy năm sau, kể cả những năm được dự 2 lần, cũng cùng một cảm giác như thế.

Năm nay không ngoại lệ.

Cả nhà hào hứng lắm. DD cẩn thận mang tờ chương trình về, đánh dấu vào các tiết mục cho tham gia “để bố mẹ biết mà chuẩn bị.”  Phòng thể thao, nhỏ hơn công viên trường, nhưng cũng vì thế không khí không bị “loãng”.  TT hào hứng lắm, vì đây là trường của con, hôm nay con là “chủ nhà”.

Ai cũng dậy thật sớm. Mẹ chuẩn bị thức ăn sáng để ba bố con mang tấm trải đến sớm chọn chỗ ngồi tốt, vì lần này có cả LL đi cùng.  Nhớ năm đầu chẳng có kinh nghiệm gì, đúng giờ mới đến, và thế là bố mẹ đứng từ đầu đến cuối buổi.  Tính toán thế nào mà ba bố con lại đến sớm hơn tất cả mọi người, một phần lý do vì nhà mình gần trường.  Như thế, đương nhiên chỗ ngồi tốt nhất đã được chọn.  Mẹ với LL đủng đỉnh đến sau.  Khi đến nơi đã thấy phòng thể thao đông người lắm rồi.  Như mọi lần, đội cổ vũ mang đủ lứa tuổi từ bé sơ sinh cho đến các ông bà ngồi xe lăn hay chống gậy.

Lớp lớn nhất mở đầu bằng tiết mục chào mừng.

Cuối buổi, mẹ ghẹo DD “múa hát gì mà mỗi bạn lại cầm một chai nước giơ hết cả lên trời thế kia?”  Nó có vẻ bực mình, “cô giáo bảo cầm bình nước. Lại còn cho mấy dây óng ánh kia, dán vào bình nước nữa. Trông chả hay.”   Cố tình trêu cho con nói ra suy nghĩ của mình, vì biết nó không thích cái trò cầm-bình-nước-múa.

Các em lớp nhỏ hơn, không cầm gì cả, lần lượt ra chào.


Những em bé tí xíu được ngồi trên xe đẩy 4, các cô giáo đẩy vào ngồi cùng các anh chị.

(Nhiều hình quá, đành tường thuật “chay” rồi mời mọi người xem slideshow phía dưới vậy)

Vài anh bạn trẻ “lợi dụng” lúc mọi người đang lơ là, bỏ đội ngũ chạy về phía bố mẹ. Nhưng cuộc “đào tẩu” thường bất thành vì chạy đến nửa chừng thì bị các cô bắt trở lại.  Có những bạn, trong khi tất cả mọi người đứng lên xoay vòng, múa và hát theo nhạc thì các bạn ấy ngồi phịch xuống, và khóc hoặc đơn giản là ngồi chơi, tỉnh bơ cứ như là đang ở giữa lớp học của các bạn ấy! Có bạn thì, trong khi các bạn đứng, bạn ấy bò và húc đổ 1 bạn ngã lăn đùng ra sàn. Cả hai đều khóc!  Thế mới là tinh thần thể thao, khóc cùng khóc.

Phần thi “điền kinh” tức là thi chạy cự ly khoảng 5m của lớp nhỏ là phần vui nhộn nhất.  Cô giáo chờ ở phần đích, cứ thế chạy sau hiệu lệnh và đến ôm cô thôi. Thế mà có bạn còn dỗi. Thỉnh thoảng có bạn không chịu xuất phát, làm cô giáo khác phải bế chạy về đích. Có bạn chạy đến cách cô giáo 1m thì đứng im và bỗng dưng quay lại, nhìn về vạch xuất phát. Cô giáo lại tiếp tục phần thi chạy dang dở bằng cách bế lên đưa cho cô giáo kia.

Phần thi chạy của lớp mẫu giáo lớn, DD đã cố gắng khi về đầu tiên.  Con về chỗ, nhìn về phía cả nhà với vẻ mặt rất hãnh diện.  Thôi, thế là biết được cả nhà không được sơ múi gì trong túi croissant kia rồi…

Các ông bà cũng có riêng một tiết mục “ném bóng da” để làm vỡ quả bóng được bồi giấy.  Hai đội chơi, đội trắng và đỏ.  Phải công nhận là các ông bà vẫn còn dẻo dai thật, ném một cách rất bạo lực. Có đến 2 lần quả bóng suýt văng vào mặt mẹ. Và LL nằm ngủ khì ngay dưới đất.  Một tay cầm máy ảnh, mắt dòm vào ống kính, phải dặn bố làm “thủ môn”, chặn không cho bóng rơi vào cái khung thành đang nhắm tịt mắt kia.  Lạ thế, ồn ào như cái chợ vỡ, mà nó ngủ từ đầu đến cuối!

Phần thi chạy của lớp mẫu giáo nhỡ có một pha ngoạn mục, hai bạn cùng về đến gần đích, bỗng một bạn chạy tụt lại phía sau, và thế là bạn ở đằng sau nắm đuôi áo bạn đằng trước, không cho về đích. Cả hội trường cười ồ. Trẻ con đôi khi cũng mắc bệnh thành tích như người lớn.

Bạn nhỏ bị down cũng tham gia chương trình như các bạn khác.  Ở phần thi chạy kết hợp nhảy ngựa, thay vì nhảy qua “con ngựa”, bạn ấy ngồi luôn lên đó và quay sang nói chuyện với cô giáo – chắc là cũng buôn xong 2 sọt dưa, rồi mới tụt xuống và đi bộ về đích.

Mỗi lớp có một tiết mục múa hát riêng, ngoài những phần thi thể thao. Có anh chàng – chắc là không thích múa – ra sân đứng dỗi. Bà hiệu trưởng phải ra dỗ mãi mới nghe!

Cô bé kia, mặc cô giáo và các bạn đang nhảy điệu gì, ngồi bệt xuống sàn và mút tay. Vừa chăm chú nếm “chân giò” vừa lấy chân đẩy người xoay đến cả chục vòng tròn!  Sàn phòng GYM sau buổi hôm nay có một khoảnh sáng bóng 😛

Đầy tinh thần trách nhiệm, một anh cu vừa múa vừa ngáp!

Các lớp bé có nhiều tiết mục thi với sự trợ giúp của bố mẹ.  Mẹ đi hái “nấm”, nấm chính là con ngồi nấp sau cái thùng giấy.  Bố cùng con thi đua xe và đi bộ thăng bằng trên cái bục gỗ cao hẳn đến… 2ocm.

Đến khi con làm mèo và hổ có cái đuôi dài. Nhưng ô kìa, sao đuôi của một chú mèo lại mọc ở đằng trước?  Thế là các bố các mẹ cứ cười bò lăn với cái đuôi mọc nhầm chỗ.

Trẻ con, có những đứa rất vui thích với các trò chơi thì ngược lại, có những đứa không thích. Và khi không thích thì người ta khóc thôi.

Mọi sự đến là vui!  Cả người khóc lẫn người không khóc, đều vui.

This slideshow requires JavaScript.

Trường mẫu giáo không tổ chức undokai xuyên trưa vì lý do các vận động viên còn nhỏ tuổi, không thể hao tổn sức lực trong thời gian dài.  Thế là trước giờ trưa đã bế mạc. Mỗi bạn có một phần quà mang về.

DD được tặng túi croissant kèm theo lời chúc mừng, nó ôm rịt lấy cái túi bánh.  Bố bảo “Phần thưởng thì phải chia cho cả người khác nữa chứ? Công mọi người đi cổ vũ cũng lớn lao phết đấy!”  Công nhận, bố phải bỏ cả buổi họp ngày thứ Bảy để đi cơ mà.

Tan lễ, thấy có một em bé cũng nằm trong chiếc giỏ mây y như giỏ của LL, cùng đến dự undokai cổ vũ các anh chị. Nhưng mà em ấy thức để xem/nghe chứ không như LL nhà mình, đến để mượn không khí ngủ cho ngon.

Advertisements

16 responses to “Undokai năm cuối mẫu giáo

  1. giadinhbong 29/10/2011 lúc 11:02 Sáng

    Em tàu ngầm đọc blog chị lâu rồi, Mỗi ngày mỗi ngày qua những bài viết rất nhẹ nhàng của chị, em như thêm yêu nước Nhật, con người Nhật. Thêm niềm ghen ty lẫn ước ao 1 lần được đặt chân đến Nhật.
    Ước con cái mình được sống, học tập trong 1 môi trường như vậy. Ôi, ước gì …

  2. MyNaNam 28/10/2011 lúc 4:20 Chiều

    Nhìn mấy em bé mặc áo chấm bi trắng yêu thế.Trường mẫu giáo của con mình cũng tổ chức cho các bé hát múa, từ lớp cơm nát, cơm thường đến lớp lá . Cũng kẻ khóc, người cười, bé này hát, bé kia chạy loăng quăng trên sân khấu. Cô giáo phải dặn bố, mẹ khi nào thấy con lên hát thì dấu mặt đi kẻo con nhào xuống khỏi sân khấu. Cũng vui lắm nhưng không có cảnh cả nhà được tham gia như ở Undokai

  3. Thùy Dương 28/10/2011 lúc 8:39 Sáng

    Đúng là vui thật. Ở Việt Nam không thể nào tổ chức được. Đôi lúc cũng muốn cho con cái mình có một ngày hội nào đó nhưng không được. Trung thu thì cũng tổ chức cho vui chơi nhưng thật ra chỉ có một nhóm nhỏ học sinh được chọn để tập và hát trong ngày đó thôi. Con em không được chọn đi biểu diễn nên về nhà buồn mất mấy ngày. An ủi mãi mới hết buồn, cũng may em cho cháu theo học một lớp đàn piano và hội họa, ở lớp đó cô giáo hay tổ cưức các buổi trình diễn kết quả học tập sau một thời gian của các học sinh nên cháu được tham gia biểu diễn nên đỡ buồn đôi chút.

    • Khai Tâm 28/10/2011 lúc 8:45 Sáng

      Tổ chức được hay không là do nhà trường có dành thời gian để làm việc đó hay không thôi. Và nếu nghĩ đến việc tổ chức một hoạt động nào đó cho trẻ con, thì phải xác định mục đích chính là để chúng nó được vui chứ không phải để cho “đẹp” thì trẻ mới được hưởng lợi từ những cuộc vui đó.

      Undokai đã từ lâu là truyền thống của nước Nhật. Lần nào đi chị cũng quan sát nét mặt của những người ông, người bà, người bố, người mẹ để thấy họ háo hức, hạnh phúc đến mức nào. Phải thế chứ, trong gia đình có những thứ rất “chung”. Ông bà đã từng có undokai, bố mẹ cũng thế, và giờ là các con… có những trò chơi, hoạt động có lẽ được chơi từ thời ông bà bố mẹ, đến để nhìn lại tuổi thơ của mình… Họ thật là HẠNH PHÚC, mà thứ hạnh phúc này thật rẻ quá, đâu đâu cũng có thể làm được phải không?

  4. Chuột đồng 27/10/2011 lúc 3:14 Chiều

    Rùa toàn để hình em bé người ta, còn em bé nhà mình chẳng cho xem.
    Dỗi!

    • Khai Tâm 27/10/2011 lúc 5:22 Chiều

      Hihi… bé nào chẳng là bé 😛

  5. Trần Phan Ngọc Anh 27/10/2011 lúc 1:29 Chiều

    Ui, trộm vía tóc của LL giống tóc em hồi đó vì tất cả đều thi nhau làm tổ trưởng cả! Ngắm thiên thần ngủ là điều tuyệt nhất của em đấy chị ạ!

  6. Trần Phan Ngọc Anh 27/10/2011 lúc 1:20 Chiều

    Ui, trộm vía, tóc LL giống tóc em hồi đó thế, vì tất cả thi nhau làm tổ trưởng!

  7. MeMy 27/10/2011 lúc 11:27 Sáng

    vui ghê, nhìn mấy bạn nhỏ này thôi đã vui rồi, công nhận cái tuổi mẫu giáo là dễ thương nhất nhỉ! ngây thơ, tinh khiết! Mỗi sáng đưa My đi học bác cũng thích ngắm mấy em lớp 1 lắm, mấy em lớp 4, 5 nhìn… chán quá, bắt đầu đua đòi, điệu bộ này nọ… hehe, nói thế thôi chứ nhìn My chơi với bạn thì cũng… vui.
    LL sau này cho đi thi ngủ được ấy nhỉ! mấy bác bị mất ngủ mà nhìn LL dang tay chân ngủ trong mọi hoàn cảnh/môi trường/âm thanh thì chắc là chết vì thèm hihi – bác cũng thèm… gần chết đây 😉

  8. Ply 27/10/2011 lúc 11:05 Sáng

    trời ơi không khí tuyệt quá chị ạ, thế mà chị ko quay clip!

    • Khai Tâm 27/10/2011 lúc 5:23 Chiều

      Chị có quay đấy mà không chọn được clip nào để upload vì đang giữa chừng máy lại rung vì phải cười nghiêng cười ngả :))

  9. ThanhNi 27/10/2011 lúc 10:48 Sáng

    nhìn một bầy nhóc nhít thấy vui chi đâu chị ơi! Mê con nít quá à, mê ơi là mê!!!

  10. BeBo 27/10/2011 lúc 9:53 Sáng

    Mấy ngày như thế nầy mệt, nhưng vui hé KT:)

    • Khai Tâm 27/10/2011 lúc 5:23 Chiều

      Ở đây nhà trường chuẩn bị hết, cha mẹ ông bà chỉ đi cổ vũ thôi nên không mệt gì ạ. Vui thì vui ơi là vui 🙂

  11. kimlephuongngan 27/10/2011 lúc 9:41 Sáng

    Cả nhà có 1 ngày vui quá. Ở Sài Gòn em chỉ biết ước gì …

    • Khai Tâm 27/10/2011 lúc 5:24 Chiều

      Trường không có những hoạt động thế này, mình đành tự cho các con vui theo cách của mình thôi vậy…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: