Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Monthly Archives: Tháng Tư 2013

Chiếc bàn mới và bữa sáng cuối tuần

922675_272631412872402_1394067106_n

Mua bộ bàn ghế gấp gọn dùng khi dã ngoại ngoài trời, cả nhà ai cũng thích. Không cần phải đi đâu xa, nếu muốn, chúng tôi có thể ra vườn dùng bữa.  Sáng, trưa, chiều, miễn là thời tiết tốt!

Một mẻ bột được ủ vào buổi chiều để khi ăn cơm xong bánh vào lò là vừa!

931434_4687794040837_347086747_n

Khi bánh chín, với các vết rạch kỳ quái do dùng dao thái thịt rạch bánh, nhưng chiếc bánh trông buồn cười một cách rất cân đối.

298150_4687794120839_1738623734_n

Buổi sáng nướng lại bánh mất 20 phút, trong khi nồi bò kho đang nghi ngút trên bếp.

Các con dọn bàn ăn sẵn sàng. Có cả bình “hoa ngủ rồi” [lời LL], hoa sắp tàn, mang ra vườn rồi lát dọn bàn luôn.

395721_4687795080863_2007416376_n

Cuối tuần nhà mình bắt đầu bằng một buổi sáng như thế. Khi chuông điện thoại reo muộn, ai cũng đã ngồi vào bàn ăn ngoài sân rồi.

Bánh cuộn nhân kem tươi chocolate

Chào buổi sáng thứ Sáu trước kỳ nghỉ lễ dài.

Ở Nhật dịp cuối tháng 4 và đầu tháng 5 cũng là những ngày lễ.  Hôm nay là ngày cuối trước kỳ nghỉ, bánh chuối thì đã hết từ hôm qua nên để chào mừng những ngày tới mẹ “làm việc thêm giờ”, trong tủ lạnh có chiếc bánh cuộn.

Bánh dùng công thức như mọi khi, có nhân kem là kem tươi + chocolate ganache trộn lẫn (ganache = 1 kem tươi + 1 chocolate, tính theo trọng lượng, nấu chảy cả hai thứ, trộn đều).  Đánh bông kem tươi, sau đó dùng spatula trộn cùng ganache cho đều.

15055_272518789550331_400748121_n

Sau khi dọn nhà buổi sáng, chuẩn bị cơm trưa, cho người ta ngủ, mẹ lại ở bên tách trà với một đống emails dang dở.

317475_272518769550333_403620633_n

Chúc mọi người một kỳ nghỉ ngơi thư giãn.

Về các comments trả lời, thời gian này mẹ Rùa không trả lời được các comments. May quá gần đây vẫn có Chuối và cô Trinh elhnirt và vài người thỉnh thoảng vào ngó giúp. Bạn già tướng quân SCP tiếp tục nghiên cứu món mới để mọi người có “bài tập” mà làm nhé. Trong khi đó, Anatomysu vẫn đang bận rộn với cậu chàng mấy tháng tuổi.  Những comments hỏi thăm hay khen tặng đều được đọc ít nhất 1 lần, với ít nhất 1 nụ cười (và có thể là một chút đỏ mặt!). Cảm ơn rất nhiều, và hẹn gặp lại ở cột comments khi mẹ người ta thu xếp được thời gian.

Trả bài: Cake Chuối

603850_4677113573832_1384963697_n

Hôm trước “tướng quân” SCP (chuyên ngành chính: Chạy GIẶC và Đuổi GIẶC [Đưa đón con]) chia sẻ công thức Banana Cupcake.  Với sự ngoan ngoãn vốn có, mẹ Rùa định bụng sẽ làm ngay để “trả bài” nhưng vì nhà hết chuối, mà công thức bánh nào có chuối cùng đều cần chuối chín trứng cuốc trở ra nên mãi đến hôm qua mới làm được.

Trời vẫn còn lạnh nên chuối chín lâu hơn. Chờ mãi, chờ mãi, khi cuối cùng mấy quả chuối mới có những đốm đen, bọn trẻ con có bánh chuối ăn xế sau khi đi học về.

Công thức ở đây.

Có một vấn đề nho nhỏ: Mỗi khi “làm việc” với các món bánh liên quan đến chuối, mẹ Rùa hay mặc định cho thêm bột quế. Lần này còn tự ý cho thêm cả dừa sợi (rắc trên bề mặt bột trước khi nướng), và chocolate chunks. Và theo thói quen, một nhúm muối rất nhỏ nữa.

601802_271670132968530_2142433696_n

Sau khi làm bài tập xong, gặp SCP đòi kiện cáo vì sao công thức báo làm được 10 cupcakes mà mình chỉ làm được có 1 khuôn nhỡ và 2 khuôn nhỏ như trên!  “Tướng quân” bảo là nhà người ta ít người nên được 10 chiếc như thế đủ ăn, nhà mình nhiều người thì phải nhân công thức lên chứ.  Mẹ Rùa ngồi vò đầu bứt tai, không hiểu “Chủ nhiệm hợp tác xã sản xuất trẻ con” ý gì khi đội Singapore đang dẫn trước đội Nhật Bản với tỷ số 6-5.  Có lý gì đội Nhật lại chiếm ưu thế trong vụ này được :((

Trước mắt, bánh rất ngon. Bằng chứng là mỗi đứa “xơi” hết 1 chiếc bánh nhỏ và 2 cốc sữa.

34726_4677113373827_100729193_n

431791_4677113613833_446892719_n

Sau đó còn thèm thuồng ngó sang chiếc bánh to hơn. Rốt cuộc là mẹ chiến đấu ngoan cường mới giành lại được 2 lát bánh (1/3) dành cho bố.

562540_4677113413828_1174954011_n

Rút kinh nghiệm, lần sau phải nhân đôi hoặc nhân ba công thức.  Và chúng nó bảo: Lần sau mẹ cho thêm chocolate vì trong bánh đã có chuối rồi!  Tức là luật bù trừ đã xuất hiện trong bếp nhà chúng tôi. Ăn chocolate thì phải ăn chuối, mà đã ăn món có chuối thì phải được kèm chocolate!  Chuyện này mẹ còn phải suy nghĩ chán, trừ phi được “bồi thường thiệt hại tinh thần” từ đội Sing.

Bút Chì: “đêm tháng Tư, viết cho Quạ và em gái”

Gần đây, tháng Tư, ngày nào vào FB cũng thấy có bạn đổi avatar thành lá cờ.

Đúng là tháng Tư có ngày 30. Cái ngày mà một số người vui, cũng không ít người không muốn nghĩ đến, và số đông còn lại thì… đơn giản là được nghỉ lễ dài ngày.

Nhưng tháng Tư năm nay tròn một năm nông dân Văn Giang bị cưỡng chế đất.

Đọc được note của But Chi, thấy cảm động, và phần nào cũng là suy nghĩ của mình nên xin phép được chia sẻ tại đây.

Em thương,

Em nói em đang khủng hoảng niềm tin. Giáo sư giao cho em bài tập mỗi tuần điểm một tin tức Việt Nam và bình luận về tin tức đó. Em nói, em không biết phải dẫn tin nào. Em lên mạng và không đọc được một điều gì tươi sáng. Em không biết phải kể gì với bạn bè ngoại quốc để không “mất hình ảnh” Việt Nam. Em còn nói, nhóm sinh viên mới bọn em có 4 Việt 1 Hàn, tụi Nhật nó chẳng biết gì và chẳng quan tâm gì về Việt Nam trong khi lại hào hứng thấy rõ với cô bé Hàn Quốc.
Vậy thì em ơi, làm gì đã có hình ảnh nào đâu mà mất? Cũng như ở đây, tụi Mỹ ở trường anh có biết và thèm biết đếch gì về Việt Nam. Chỉ có đám giáo sư già hơi tò mò vì không biết cái gì đã xảy ra trong suốt ngần ấy năm sau khi chiến tranh chấm dứt, ra vẻ hỏi han. Còn đám trẻ? Chúng nó đang bận chơi với chó, tán láo và đi bar. Đám bạn học của anh 6/10 đứa đang vẽ Batman, Spiderman và Ironman oánh nhau tóe lửa, 3 đứa vẽ manga mắt to cộ ngân ngấn nước, đứa còn lại điên cuồng vẽ Pôkémon.

Không một đứa nào quan tâm cứt gì đến cái mảnh đất tụi mình gọi là đất nước đâu em.

Cho nên em đừng sợ. Em hãy cứ kể về Việt Nam như em thấy. Nếu em ăn món gì ngon, em hãy kể về sự ngon của chúng. Nếu em chơi gì vui, nếu em đi đâu thấy đẹp, em hãy tả lại cảm giác của em. Nếu em không thấy vui, thấy đẹp, em hãy kể ra những điều xấu xí tệ hại mà em đã gặp, những nỗi sợ hãi hoang mang mà em đang cảm thấy. Em đừng quan tâm đến việc chúng nó sẽ nhìn Việt Nam như thế nào. Chúng ta không cần phải lãnh lấy cái trọng trách đại sứ du lịch. Chúng ta không nhất thiết phải xây dựng một hình ảnh Việt Nam tươi đẹp, bình yên, mến khách. Nếu em thấy kinh tởm, em hãy kể về sự kinh tởm đó thật rõ ràng, thật sát với sự thật mà em biết.

Bởi vì chính chúng ta cũng đâu có quan tâm gì đến mảnh đất gọi là đất nước ấy đâu em.

Chúng ta đơn giản chỉ là đang loay hoay đi tìm chính mình. Chúng ta được thừa hưởng một mớ di sản hổ lốn, một đống khổng lồ những mảnh vụn tan nát của lịch sử và văn hóa, những miếng chắp vá thô lậu hời hợt, những khoảng trống toang hoác của tri thức và những điều thiêng liêng, những mâu thuẫn không ai có thể trả lời em được trong hầu hết tất cả những gì em chọn nhìn thật lâu. Em đang không kể về Việt Nam đâu, mà em đang kể về chính mình. Em đang lần lại những đầu dây mối rợ đầu tiên, về những tia sáng và vệt tối đầu tiên đã tạo nên mình. Sẽ không ai kể được câu chuyện đó cho em ngoài chính em đâu.

Ừ, anh biết. Bao nhiêu là bóng đêm. Tầng tầng lớp lớp bóng đêm mịt mù phía dưới những bọt váng chúng ta đang vốc trong tay. Chính từ đại dương đen ngòm ấy chúng ta đã đến. Không phải chỉ chúng ta, ôi dân tộc bé nhỏ yếu đuối, mà từ nơi đó toàn bộ loài người đã đến. Em tự hỏi biết bao nhiêu điều. Và đôi khi em tự hỏi tại sao em không sống được đơn giản và sung sướng như đám người xung quanh em. Tất cả những người đặt câu hỏi đều phải trăn trở, hẳn rồi. Nhưng ta không có đường lùi đâu em. Câu hỏi đã ở đó rồi, và nó sẽ không bao giờ rời em đi. Hoặc là em cố gắng trả lời nó, và kể được câu chuyện của chính mình, về chính mình. Hoặc là em sẽ sống trọn cuộc đời lơ lửng hình dấu hỏi.

Em hãy cứ kể chuyện. Bằng việc kiên trì kể chuyện em sẽ tìm được chính mình. Khi em là chính mình, linh hồn của mảnh đất nơi em sinh ra sẽ sống dậy trong em.Linh hồn đó không cần được đặt tên, không cần được tô màu và không cần được treo trên avatar đồng loạt. Chỉ cần em biết nó có ở đó, là đủ rồi.

Bánh mỳ “Bố đi làm muộn là tại Mẹ”

Ra thông báo từ khoảng một tuần trước, là sẽ ngừng bánh mỳ sau gần cả tuần liên tiếp ngày nào cũng nướng một khay bánh mỳ. Tất nhiên là Mẹ sẽ ngừng làm bánh mỳ cho đến khi… tiếp tục làm bánh mỳ trở lại.
Ngày hôm nay là ngày bánh mỳ trở lại. Nhưng dự kiến là buổi trưa cơ. Nhưng…
Bố dậy hơi muộn, và vì đợi bánh mỳ nên đi làm càng muộn. Lỗi là tại Mẹ chứ không phải tại bố không ăn mỳ xào, món đã có sẵn.
Và dù mất công chờ đợi như thế, những chiếc bánh lại còn như trêu ngươi khi lưng chiếc nào chiếc nấy cứ cong như những con tôm.  Chiếc khuôn baguettes vẫn không biết tăm hơi nơi nào!

30539_4676327914191_335113890_n

Vỏ bánh thì vàng

936676_4676327714186_1177447393_n

Ruột thì mềm xốp

532952_4676327794188_872492213_n

Và có rất nhiều… hang!

34737_4676327874190_2060880797_n

%d bloggers like this: