Bếp Rùa ♥ Hơi ấm gia đình tỏa ra từ gian bếp nhỏ

Luôn luôn đỏ lửa ♥ Nồng ấm yêu thương

Category Archives: Muôn màu cuộc sống

Kỷ niệm 9 năm – 9th Blogoversary Bếp Rùa (1.8)

Chưa có năm nào “sinh nhật Bếp” lại nhớ tuần này sang tuần khác, ngày này sang ngày khác mà một bài viết trên bếp cũng không có, như năm nay. Vì trong cái đáng để chúc mừng lại cũng có nhiều việc không vui.

Thời gian gần đây mình bận hơn so với bình thường, trẻ con nghỉ ít ngày trong dịp hè, đứa ôn thi, đứa ngoại khoá đàn hát bơi lội.  Một mình Mẹ chạy đi chạy lại đưa đi đón về cũng hết cả ngày.

Nhưng đấy không phải là nguyên nhân chính, bởi viết một bài, có lẽ cũng chỉ mất thời gian có vài chục phút.

Tuần trước Quảng Ninh, tuần này Nam Định chìm trong biển nước. Lẽ nào ăn ăn uống uống, sinh sinh nhật nhật rình rang rôm rả ra chốn công cộng, khi các Anh các Chú bất chấp tính mạng mò than trong cơn lũ để “vàng đen” khỏi trôi sạch ra biển, khi các Mẹ các Chị đầu đội nón, mặc áo mưa, lúp xúp dưới dòng nước bán hàng rong mưu sinh.

Và thế là mấy đứa mình kiểm lại túi tiền, xem số tiền gây quỹ đang có bao nhiêu. Con số này vẫn được dành chi dùng chủ yếu cho các trường hợp cứu trợ bão lũ (mặc định là miền Trung) và đột xuất cần giúp các bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn.  Thời gian rảnh rỗi, mấy ngày qua, mình vẫn tìm hiểu về các chương trình do cá nhân và hội nhóm tổ chức để thay mặt nhóm ủng hộ. Nếu như bạn bè ghé thăm bếp hôm nay biết về các cá nhân hay tập thể tổ chức các chương trình cứu trợ thực tế (vâng, thực tế chứ không phải hình thức), xin hãy nhắn tin FB hoặc email chương trình về motconrua@gmail.com.  Rất mong tin và rất mong có cơ hội góp những phần nhỏ vào các chương trình có ý nghĩa.

 

Đó là món quà bếp Rùa trao đi, nhân dịp kỷ niệm 9 năm ngày sinh nhật.  Còn “bánh sinh nhật” thì phải đợi xong việc đã, rồi chúng mình cùng thổi nến nhé!

 

 

Trả ơn

Matsuyama là thành phố yên bình, hiền lành, thân thiện, khí hậu cũng khá ôn hoà do nằm phía Nam của nước Nhật. Vào mùa lạnh, những ngày nắng ấm là những ngày có chuyến đi dạo của mấy mẹ con vào buổi sáng, thường kéo dài đến gần trưa vì kết hợp đi chợ mua rau cỏ.

10646939_487171001418441_4852216342834486841_n

Thẳng đường từ nhà, chỉ chục phút đi bộ sẽ đến một cửa hàng bán rau quả và thức ăn. Gọi là cái siêu thị thì không đúng vì thứ nhiều nhất trong cửa hàng đấy là trái cây và rau, nấm các loại. Khoai nữa, có cả chiếc thùng nướng khoai thơm lừng được đặt ngay ngoài cửa, có thể ngửi thấy từ đầu đường.10649975_487171078085100_2284711388595533553_n

Ngoại trừ việc rau trái rất tươi, theo mùa nên giá rẻ, những đứa trẻ khi theo người lớn đến mua hàng đều được tặng một quả chuối, dù bé như VV hay lớn như TT đều được tặng, không phân biệt. Đôi khi, chỉ ghé vào mua túi nấm vài chục yen hay mớ rau hơn trăm yen, ngại được tặng chuối (mà trẻ nhà mình lại còn đông!) nên mình để bọn trẻ trông nhau chơi cạnh hồ cá trước bưu điện ngay kề bên.  Thế nhưng nhiều khi “âm mưu” bị phát hiện, mấy quả chuối vẫn cứ lại nằm trong túi sau khi tính tiền.

Chuối tặng, nhưng không bao giờ thấy những trái thâm đen hay chín quá. Hoặc là còn hơi xanh, hoặc là vừa chín tới.

Trẻ lên Ba nhà mình đã quen với việc cứ đến nơi đây là có một quả chuối cầm trên tay khi ra về. Hễ không mua gì mà đi chơi  ngang qua, nó cũng phải chạy vào vẫy tay với bà và chú bán hàng vài cái.

10603491_487171101418431_3152462451391901661_n

Ở nhà, LL thích ăn chuối, ấy nhưng nếu bị mẹ trêu gọi là khỉ thì tức lắm, dù ngoài chuối ra, những loại bánh liên quan đến chuối cũng được thích.

Rau trái tươi ngon, chưa hết, Matsuyama quê mình còn có “ông bán cá” rất hiền hậu, lái xe đến trước cửa nhà với lời rao “Có ai cần cá không?” Cá bao giờ cũng rẻ, rẻ đến mức… đôi khi người mua khó xử vì không có tiền lẻ.
10599214_481551371980404_2315360338446827176_n

Trở lại chuyện chuối. 5 ngày nay nhà mình  ngày nào cũng có một mẻ bánh chuối!  Biết làm thế nào khi cứ làm buổi sáng thì đến trưa gần hết, làm chiều thì tối hết sạch?

10888473_10203586975822997_5747645076912304916_n

14049_10203586975902999_7480719665525531989_n

Sáng qua lại làm một mẻ bánh trước khi mấy mẹ con đi chợ nông dân.  Một quả chuối được tặng từ mấy hôm trước, nay đã chín, làm được đĩa bánh 32 chiếc.

11066019_589006991234841_1223917167440451448_n

Gói lại vài chiếc để mang đến cửa hàng bán rau để tặng lại bác bán hàng. Hôm nay có chợ thứ Ba nên không mua rau ở đấy nữa nên LL chạy vào đưa túi quà rồi đi ngay. “Con cảm ơn, cho bánh cho chú rồi, mai con đến lại được cho chuối nữa.”

Nhớ lại buồn cười, có lần rổ chuối tặng khách sau quầy tính tiền bị hết, tính tiền xong mấy mẹ con xách túi đi về, LL không chịu đi ra vì lý do “Con đã có chuối đâu.” Mẹ bảo “Cứ đi về, hôm khác đến lại có chuối, hôm nay hết rồi…” Con nghe, đi theo Mẹ, nhưng chưa kịp ra đến cửa thì chú nhân viên đã chạy theo kịp đưa 2 quả chuối cho LL. Mặt mũi nó rạng rỡ lên hẳn, y như nét mặt sau khi tặng túi bánh.

10557282_589006971234843_5950399814061395589_n

Nơi mình sinh ra, Hà Nội, cũng là một nơi mệnh danh “văn hiến,” với con người thanh lịch.  Thứ duy nhất ấn tượng trong ký ức của mình là những hàng cây.

Bàng, bằng lăng, xà cừ, những loại cây chỉ cần đứng ngoài ban-công nhà ông bà ngoại là có thể nhìn thấy được. Mùa đông cây bàng lá đỏ, cuối đông những chiếc lá nâu thủng lỗ mặt dưới có những con sâu kèn, mùa xuân lá non xanh biếc, mùa hè quả bàng non xanh, cây bàng cũng vào mùa sâu róm, cuối hè quả bàng chín, trẻ con như mình hay nhặt để chặt lấy nhân bùi bùi ăn. Cây xà cừ thì ngả bóng sang gần vỉa bè bên đối diện, nó cũng rất nhiều tuổi rồi. Lá xà cừ không có ích nhiều trong việc gói xôi như lá bàng, nhưng các cô bán vải thiều hay lấy để bày hàng lắm.

84_20_1348203675_98_tr11348200764_340x250

Cây xà cừ nằm bên phải đường

Cây bàng cổ thụ bị chặt đi khi mình không còn ở HN nhiều năm về trước. Vô tình hay ngẫu nhiên, người ra tay diệt cho cây chết phát bệnh điên, đến giờ không biết đã trở lại bình thường chưa.  Những người già trong xóm hay bảo cây cổ thụ thường có các vong linh trú ngụ, chặt đi mất “họ” không có nơi về, sẽ phá phách. Chuyện chẳng biết đúng sai, nhưng thấy buồn. Tâm linh hay mê tín, không biết có hay không, nhưng tuổi thơ tôi mất đi một nhân chứng, là cây bàng trước cửa. Cây bàng chẳng làm gì ngoài việc toả bóng mát.  Nó làm dịu lại cơn nóng của tất cả lũ trẻ con chơi trên vỉa hè, lẫn người đi đường, che ánh nắng chói chang cho những con người bán buôn trên vỉa hè, cho Bà Bốn bán ngô nướng (Vợ và Mẹ liệt sỹ) và con người sẵn sàng chặt hạ nó khi muốn có một cái cửa hàng mặt tiền trên phố thoáng đãng hơn, đẹp đẽ hơn.  Bây giờ, ở đó là một cây bằng lăng nhỏ, không biết bao nhiêu năm nữa mới có tán lá rộng như cây bàng thuở ấy.

10404103_817793041634694_1985951293458346219_n

Mấy hôm nay, “cư dân mạng” lại xôn xao về số phận 6,700 cây xanh ở Hà Nội đang nằm trong dự án chặt để trồng cây khác.  Vẫn biết là việc chặt cây là việc của chính quyền, chả cần phải hỏi ý dân làm gì cho mệt, nhưng mình vẫn cứ “Like” trang vận động “6,700 người vì 6,700 cây xanh” https://www.facebook.com/manfortree , dù không hy vọng gì nhiều vào sự thay đổi. Nhưng coi như đấy là một nghĩa cử đối với những cái cây đã có nhiều kỷ niệm với mình.

Gạt qua chuyện tâm linh nếu như không tin,  theo thống kê, cứ mỗi 8 cây xanh hiện đang có tại Hà Nội thì 1 cây bị chặt. 6,700 cây, nơi trú ngụ của biết bao nhiêu loài từ nhỏ đến lớn, tức là lá phổi vốn đang không khoẻ mạnh cho lắm của Hà Nội nay bị cắt đi 1/8.

Không phải là thỉnh thoảng lại ra lệnh chặt hàng trăm hàng ngàn cây đang xanh tốt, xong rồi cứ Tết là lại phát động Tết trồng cây bằng cách gương mẫu chụp ảnh trồng vài cây cổ thụ. Rõ xấu hổ. Chẳng ra làm sao.

phokimma_1

Phố Kim Mã

hanoi1-292342-1372737327_600x0

2012_06_10_22_04_55_241209611

Phố Phan Đình Phùng

Ngày đặc biệt

1003075_586728054796068_8212647560501359777_n

Những hạt cát từ Hoàng Sa

 

Hôm nay là một ngày đặc biệt ý nghĩa.

Với những người yêu toán học, là ngày của con số Pi (π). Đặc biệt hơn so với mọi năm trước và rất rất nhiều năm sau này nữa, vì hôm nay không chỉ là 3.14 mà còn là 3.1415.  Vào lúc 9h 26 phút 53 giây, chúng ta có một con số dài hơn 3.141592653.  May mắn thay, vì sau bao nhiêu năm rời khỏi ghế nhà trường, đấy là toàn bộ số về Pi mà mẹ Dùa còn nhớ được.

Với những người thích đồ ngọt, hôm nay là Pie Day (ngày bánh pie).

Không yêu toán, không ưa bánh trái cũng được, nhưng đọc được những dòng chữ này hẳn bạn là người Việt Nam.  Là người Việt Nam, xin đừng quên ngày 14 tháng 3, 1988 – ngày 64 chiến sỹ đã hy sinh trên đảo Gạc Ma. Ngày Hải Chiến Trường Sa.

Trẻ nhà mình có một đứa mới vừa được làm quen với Pi nên làm một chiếc bánh cho nhớ. Chuẩn bị bột, nấu xong nồi mứt mơ, để đấy chở chúng đi học đàn. Về đến nhà mới cho bánh vào lò nướng.

11058502_586728474796026_852684720716938998_n

 

Pi day, thêm một thứ để nói chuyện với thầy cô và các bạn ở trường.

Pie day có Apricot Pie.

1723246_586728048129402_2583289634410354_n

10322844_586728051462735_8147062368689822718_n

 

Và không quên nhắc nhở nhau nhớ, hôm nay ngày tưởng niệm Anh Hùng.694593

 

Một chuyện nhỏ

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Thầy hiệu trưởng

Có lẽ, kể từ khi là học sinh lớp 1 cách đây 30 năm cho đến giờ, trải qua nhiều thời gian ở cá nước khác nhau, chưa bao giờ mình tận mắt chứng kiến những thầy cô giáo vì-học-sinh-một-cách-đầy-trách-nhiệm-như-thể-việc-đương-nhiên-phải-như-vậy.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA
Con đi học, trên đường đi làm rơi kính ở chỗ hiểm hóc nhất có thể nghĩ đến: mương nước chạy dài dọc con đường, với biết bao nhiêu là cỏ lau, cây dại mọc đầy dưới lòng và ven bờ mương. Ấy thế mà khi con đến trường, cô giáo không thấy đeo kính, phát hiện đánh rơi, việc đó bỗng dưng thành trách nhiệm của tất cả các thầy cô giáo! 

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Bố Mẹ được thông báo, sau đó vô tình Mẹ được biết các thầy chia nhau lội mương vạch từng bụi cây dại mùa xuân mưa ẩm mọc tốt um tùm để tìm một món đồ con đánh rơi.

Bỏ dở việc ở nhà để chạy đến trường của các con.

Đây là đoạn mương nước nơi các thầy lội nước “mò cua bắt ốc”, rẽ từng bụi cây để tìm kính.

1798702_431629820305893_782078770649597687_n

và cả chỗ này nữa

10257758_431645436970998_2970665736874959566_n

Đến trường, Mẹ lại gặp được giờ sinh hoạt trường nhân sắp tới ngày Thiếu Nhi 5 tháng 5.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Lại được thấy các con đang chơi những trò chơi dân gian, các thầy cô vừa bày trò chơi vừa chạy lăng xăng khắp phòng thể chất, chụp lại những hình ảnh vui vẻ để sau này gửi cho Bố Mẹ làm kỷ niệm. Những tưởng như ở nơi khác, thầy hiệu trưởng sẽ ngồi im một chỗ mặt nghiêm nghị “chỉ đạo” nhưng ô kìa, thầy đang đứng giữa bọn trẻ, trong tiếng nhạc bài hát Doraemon, khoe từng đứa tấm hình vui nhộn thầy vừa mới chụp chúng nó.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Thấy Mẹ, Thầy cùng cô giáo chủ nhiệm dắt con ra chào hỏi và nói về việc ban sớm. Thầy bảo, đến giờ nghỉ trưa sẽ dắt DD ra chỗ con nghĩ là đánh rơi để tìm tiếp. Sau một vài trao đổi, Mẹ xin phép đi về.

Về thôi, kẻo người ta thấy mình khóc thì không đẹp.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Bọn trẻ con này, có lẽ chúng không biết là chúng may mắn đến nhường nào đâu nhỉ?

Nhà có nhiều trẻ con

Không nhớ nữa, hình như cái tựa bài viết này đã dùng qua một lần.

calvin-and-hobbes-mothers-day-card

Nhà có nhiều trẻ con, là bao nhiêu niềm vui đồng nghĩa với bấy nhiêu lo lắng, nhân mấy lần sự cáu kỉnh và bực bội.

Hôm nọ, bạn FB share bài viết về nhật ký hình ảnh 12h của một người mẹ 3 con có tựa đề “Một ngày với núi việc không tên của một bà mẹ ở nhà chăm con”. Mình xem xong thấy vẫn thiếu nhiều, nên vào comment “Ở nhà mình như thế và nhiều hơn thế nữa.” Bạn bảo “Không nói chuyện với siêu nhân!”

Vẫn là một bạn, nhắn tin hỏi “Chị dường như không bao giờ giận dữ, bận rộn, đặc biệt là không stress? Sao có thể làm được bao nhiêu việc mà vẫn không stress? Em mới chỉ có 1 đứa mà abcd efgh cả ngày…”

Trả lời, “Có bận rộn, rất bận rộn, có cáu bẳn giận dữ, có mệt mỏi – rất mệt mỏi. Nhưng mình không có thói quen kêu ca. Hoặc giả, cái sự kêu ca của mình ở một cách làm mọi người tưởng như là không có gì vất vả.”

“Tại sao lại như thế?”

“Vì mình đang hưởng thụ cuộc sống của một người mẹ có con nhỏ.”

“Thực sự không stress à?”

“Một trăm phần trăm là không. Hay chính xác hơn, “chưa.” Đến đứa con thứ tư này, mình chưa thấy stress vì con và những sự vụ xung quanh chúng. Bực bội xong, giải quyết xong, sau 1 giây nó là việc đã qua. Nhưng hễ có niềm vui, mình lại cảm thấy vui rất nhiều, vui mãi.” Mình đã từng stress vì chuyện gia đình, nhưng không liên quan đến con cái.

Trẻ con, nói đấy, quên đấy.

Trẻ con, nhớ đấy, quên đấy.

Làm Cha Mẹ, quát nạt đấy, mà không “học” được chúng vụ “quên” nhanh… thì sẽ rất mệt đấy. Và nếu không “quên” thì sẽ bỏ qua rất nhiều niềm vui từ những ngộ nghĩnh của con trẻ. Loanh quanh 10-8-2-0 lần lượt là tuổi của từng đứa. 10 tuổi, cái tuổi ẩm ương thỉnh thoảng lại có trò dở hơi làm mẹ bực mình, một nửa nó thích thể hiện cá tính, nửa kia hoang mang khi bước ra ngoài, đứa 8 tuổi học theo đứa 10 tuổi, còn đứa 2 đang ở “bướng bỉnh tuổi lên 2” chỉ thích làm theo ý mình hoặc khi bị quát mắng.  Thế mà không quên được thì stress cả ngày, than vãn cả ngày.

Nhưng đừng có nhắn tin bảo “Chị chỉ cho em động lực sinh thêm con vì em muốn lắm nhưng SỢ.” Trả lời, “Nếu còn sợ thì đừng. Làm việc gì đó, TỰ TIN là thành công quá nửa đã nằm trong tay.”

Nuôi con bé tí, cứ lo cân nặng chiều cao. Mình nghĩ, “Đến 18 tuổi, chúng nó sẽ không dậm chân tại chỗ ở 10kg 90cm mãi thế này đâu. Tin đi, 100% đấy.  Bố mẹ trên 1.5m thì đừng hòng mong con 1 mét tư. Hihi.

Nuôi con lớn hơn, lúc nó bướng bỉnh hay trở chứng ương ương. Mình lại phải nhủ thầm, “Đến 18 tuổi, nếu chúng nó mà cứ thế này thì… mình sẽ nhất định thương đứa con rể/con dâu tương lai nhiều hơn một tí.”  Cha mẹ sinh con nhưng nhiều khi trời sinh tính nết.  Hehe.

Nói đâu là xa xôi, mình cứ bảo mình dễ quên, mau quên, nhất là những cái khó khăn. Như chuyện đi đẻ. Mổ lần thứ 3. Quả thực lần này trùng hợp đau vỡ vết mổ cũ (do thai lớn) 2 ngày trước, đau chuyển dạ (tiếp theo vì cũng gần đến ngày dự sinh) ngày hôm sau, rồi đau sau mổ cấp cứu để sinh (gọi vui là đau đẻ 3 trong 1), ấy thế mà vết kim truyền dịch ở tay chưa lành đã lại quên sạch những cơn đau.  Nằm trong phòng cấp cứu, khi đau thì nhăn nhó, hết cơn lại cười đùa. Nói vui với bố bọn trẻ đứng cạnh, “Đau thế này ăn thua gì mà nhiều mẹ bầu nhập viện đẻ cứ chửi chồng với nhà chồng um sùm lên nhỉ?”  Không nhẹ nhàng như kể đâu, đến tím tái mặt mày đấy. Mà cũng quên nhanh được. Chi tiết này, đến người trong nhà không phải ai cũng biết. Kể ra chỉ lấy làm ví dụ rằng, mình là như thế. Đau đẻ thì… tập trung vào mà đẻ cho xong, không nghĩ đến việc khác. Bác sỹ làm việc gây tê? Mình đếm từng mũi kim cắm vào phần cột sống. 1 mũi – 2 mũi – đến mũi thứ 3 là xong rồi, đỡ khó chịu rồi. Cảm giác chới với, nôn nao sau khi được gây tê là thuốc tê sắp có tác dụng hoàn toàn.  Giữa những mũi kim ghim vào lưng là những cơn đau, vị bác sỹ phải dừng lại chờ hết cơn đau chuyển dạ mới tiếp tục làm, trong khi cô y tá thấm mồ hôi – trời rét 0 độ bên ngoài.  Bác sỹ mổ thao tác, đến đoạn đẩy bé ra, rầm rập như đoàn quân tập trận trên mình, thế tức là đã gần xong, con đã chào đời… vân vân.

Chẳng thế mà bố bọn trẻ, nóng tính cái kiểu đàn ông, tỏ thái độ với con cũng theo kiểu “thô lỗ” đàn ông thường thấy, nhưng khi về đêm, bọn trẻ con đã ngủ yên (sau một hồi càu nhàu quát nạt), thì lại quay ra nhại giọng chúng nó trêu vợ, để rồi cả bố lẫn mẹ trẻ con cùng cười trong bóng tối, dưới ánh sáng của 2 cái màn hình laptop, tất nhiên, có hôm bên cạnh đấy là chiếc bánh flan được chia làm đôi một cách rất công bằng.

1921979_411136965688512_1017000904_n

 Cái việc này cũng không đơn giản, phải cần thời gian cả đấy. Hình như đến đứa thứ 3, bố bọn trẻ mới “học” được cách cân bằng cảm xúc này.

Một ví dụ rất đơn giản mà có lẽ ai cũng đã từng đọc đâu đó: Tờ giấy trắng có một vết mực đen. Người này nhìn vào chỉ thấy được vết mực, người khác lại thấy rất nhiều khoảng trắng tinh khôi.

Thực ra, mình không phải “siêu nhân” gì. Dần tiến tới danh hiệu “bà mẹ chuyên nghiệp” thôi. “Chuyên nghiệp,” nói cao siêu thì gần giống như việc tu thiền. Khi mình cáu, mình biết là mình cáu, khi chuyện đã qua, đến lúc vui vẻ, mình phải biết là mình đang vui. Đơn giản cũng như khi đang rửa bát thì nghĩ về việc rửa bát, khi đói thì đi ăn, khát tìm nước uống, và mệt thì phải nằm nghỉ ngơi. Làm gì thì “tập trung vào chuyên môn” cho việc đấy. Tất nhiên không tránh khỏi việc  gọi đến cái tên thứ 4 mới đúng đối tượng (con) mình cần nhắc nhở. Và khi chúng nó đang viết bài, lơ đễnh, bị mẹ nhắc “Tập trung vào ĂN đi!” Hehehe… thấy chưa? Nhưng đúng lúc đang cao giọng nhắc có tí sốt ruột, nhìn ánh mắt chúng nhìn mẹ như kiểu “Sao lại phải gọi sai nhiều lần đến thế” thì mình, quay mặt đi giả vờ hắt xì hơi để giấu đi cái mặt nhăn nhở buồn cười.

Ấy nhưng cũng không phải cái sự “nghỉ ngơi” của đứa trẻ lên 2 nhà mình. Nói là “nghỉ ngơi,” nằm xuống, dỡ tung chăn mẹ vừa mới gấp gọn, nhưng vừa nằm vừa lăn lộn và cái miệng thì nói không ngừng nghỉ. Mẹ bảo con “Không cần nghỉ ngơi, chỉ cần ngừng nói là cả nhà được nghỉ ngơi rồi!” Tất nhiên, người ta không thể nghe lời được vụ này, mẹ đành phải luyện bỏ ngoài tai những gì không cần thiết.

À, thế xong rồi vài (nhiều) bạn khác hỏi “bí kíp” chăm trẻ con mà không stress? Vẫn “công thức” đói-ăn, khát-uống, mệt-nằm.  Có bà nội sang đỡ đần, việc nhà nhàn nhã hơn nhiều. Khi nào bà giành bế con thì tranh thủ ngủ, làm việc, đọc một cái gì đấy – hôm nọ, là đọc lại lần 2 “Có một phố vừa đi qua phố” của Lão Bói. Hôm kia, là “Ký ức vụn” của Bọ Lập. Còn hôm qua… chỉ đọc được vài trang của cuốn sách đang đọc dở, trong khi chờ croissants chín vào lúc 2h30 sáng. Có nồi miến gà trên bếp sẵn sàng, nhưng chập tối mới chợt nhớ ra hôm nay ngày vía Quán Thế Âm Bồ Tát, bà nội bọn trẻ có thể sẽ ăn chay nên ủ bột muộn, nướng vào nửa đêm gần sáng thế này. Sáng hỏi ra mới biết bà ăn chay thật.

1947504_412250825577126_520681148_n

A, và điều này nữa. Ai cũng có một sở thích, một thú vui. Thú vui của “người nông dân” là thỉnh thoảng giở mớ đồ “đồng nát” ra (kiếm cớ) dọn dẹp, sờ lần cả nửa ngày. Mớ của để dành này sẽ được chia đều có 4 đứa đấy. Nghĩ lại thấy hoang mang, không phải lo đến ngày những thứ này không nằm trong tủ bếp nhà mình, mà sợ cái ngày tất cả trẻ con đều lớn. Và mình lại phải lên blog để viết, “Nhà có toàn người già”  Tương lai đấy nghĩ đến mới gọi là stress 😉

Khi dọn chén đĩa, có đứa bé hơn 2 tuổi chạy loanh quanh chỉ chực bê chồng đĩa chạy. Mình doạ nó “Bộ màu vàng này (nó thích màu vàng) là của con. Con làm vỡ thì khỏi dùng nhé?” Nó “Nhé!” một cách đầy tự tin, trong khi mẹ nó đầy run sợ.  Sự dũng cảm này mẹ phải thua con.

10013767_412034362265439_2145232951_n

Chiếc tách này, mới chỉ mua được 1.1509081_412035162265359_1351885962_n

Đấy, thế là xong câu trả lời (quá dài) cho câu hỏi được nhiều người hỏi “Sao lâu nay không có bài mới trên blog?”

Tôi chỉ muốn lưu lại những kỷ niệm vui và đẹp đẽ. Bởi cuộc đời là một cuộc dạo chơi.  Trải nghiệm từ cuộc dạo chơi của mỗi người mỗi khác. Cùng là Mẹ đấy, nhưng các bạn và tôi có những suy nghĩ khác nhau, có góc nhìn khác nhau. Và biết đâu, nếu trải qua 24h trong gia đình Rùa, bạn lại stress nặng đến mức đòi ra về sau vài tiếng trải nghiệm 😉 Tôi không chắc, nhưng hình như bà nội bọn trẻ cũng đang stress, mức độ nào không rõ. Dù không mong muốn, việc này chính ra lại làm tôi căng thẳng không ít. Haha.

Vẫn là lời hẹn gặp lại nhé, khi nào có chuyện vui và có thời gian để kể.

—-

Sau khi share link trên FB, lại có lời khen “Giỏi quá, giỏi quá.” Mình đã nghĩ bài viết này tâm sự than vãn kể lể nhiều lắm rồi đấy, mà dường như chưa đủ “vất vả.”

Thôi vậy, bây giờ mình giao đứa bé nhất nhờ bà nội cho ăn và ngủ. Sữa đã vắt ra bình để sẵn rồi. Mẹ với đứa áp út siêu quậy siêu nhắng siêu cãi siêu bướng nhưng cũng SIÊU YÊU đi chợ, kết hợp ra công viên dạo một lát rồi về ăn trưa.

Hay là cứ ngầm mặc định, hôm nào không có bài viết mới tức là hôm đấy vui-bực có đủ, còn hôm nào có bài mới tức là hôm đó cực vui nhé 😉

 

%d bloggers like this: